Chương 41: Sự thật về Cổ Mộng kết giới [ 2 ]

- Hy lão đầu! Những điều ngươi nói là sự thật? Lý Thiền Quang hỏi.

- Là thật! Vạn Trường Hy gật đầu đáp.

- Nói như vậy lần đại hội tầm bảo này của chúng ta trở thành công cốc sao? Lý Thiền Quang trầm giọng xuống oán trách nhưng nét mặt thì hiện đầy ý cười.

- Ai bảo với ngươi như thế? Vạn Trường Hy cười hỏi lại.

- Lẽ nào còn có điều gì bí ẩn? Lý Thiền Quang ánh mắt sáng lên.

Vạn Trường Hy cười nhạt, nói:

- Ẩn sau Cổ Mộng kết giới giả là tàn tích của Cổ Mộng kết giới thật!

Mấy lão già nghe nói vậy đều cùng biểu hiện chung một nét mặt, ra chiều đã hiểu ý tứ trong lời nói của Vạn Trường Hy.

- Vạn huynh! Huynh có thể nói rõ hơn chút về bí ẩn của Cổ Mộng kết giới hay không? Liễu Dung, trưởng lão của Thượng Kiếm Tông cất tiếng hỏi.

Đám người bên cạnh Vạn Trường Hy đều gật đầu nhìn lão với ánh mắt chờ mong.

Vạn Trường Hy cười nhẹ, nói:

- Ài! Với chúng ta có lẽ là bí mật nhưng với những người thuộc tầng lớp cao hơn chúng ta thì không hề!

Chưa để mấy lão già lên tiếng Vạn Trường Hy tiếp lời:

- Các vị cung chủ, tông chủ và các thái thượng trưởng lão đều biết rõ việc này!

- Làm sao ngươi biết! Lý Thiền Quang hỏi ngay

- Ha hả! Không giấu gì các lão, đêm hôm qua ta cũng vừa được một vị thái thượng trưởng lão cho biết về chuyện này! Vạn Trường Hy cười dài đáp.

Mấy lão già nghe xong, ánh mắt thoáng qua bảy phần ngạc nhiên, ba phần mất mát rồi nhanh chóng tan biến. Dẫu sao mấy lão đã sống mấy trăm năm, tuy so với lớp người đi trước còn thua kém về cả tuổi tác lẫn tu vi nhưng kinh nghiệm sống thì không hề kém cạnh. Những bí mật mà lớp người đi trước nắm giữ vốn các lão không có cơ hội biết đến, đơn giản vì đó là những thứ không thuộc về tầng lớp của các lão.

Tuy mỗi người xuất hiện tại nơi này đều đứng trong hàng ngũ trưởng lão của các đại cung, đại tông lớn. Nhưng mỗi người đều tự biết, phía trên họ còn có một tầng lớp cao hơn, viễn siêu khỏi lẽ thường của từng tông phái. Ví dụ như các thái thượng trưởng lão chẳng hạn, mỗi người đều là những lão quái vật sống trên ngàn năm, nhiều lão còn sống đến mấy ngàn năm. Quyền cao chức trọng với họ không đáng một xu nhưng chỉ cần họ hô một tiếng đảm bảo sẽ tạo nên một hồi đại phong ba.

- Xem ra chúng ta vẫn là đám tiểu bối trước mặt mấy lão bất tử kia a! Lý Thiền Quang cười tà tà nói.

- Lý huynh nói thế là sai rồi! Chúng ta thật sự là đám tiểu hài tử trong mắt các vị thái thượng trưởng lão! Thường Xuân, trưởng lão của Thiên Thổ Cung giọng đầy hàm tiếu.

"Ha hả..!" Mấy lão già cười vang. Đám tiểu bối phía sau cũng nhếch miệng cười.

- Ta nhớ năm đó khi đứng tại nơi này, có thể thấy được một sa mạc mênh mông vô tận. Không ngờ hôm nay mọi thứ đã biến mất! Mộc Thừa Thiên đảo mắt một vòng rồi cảm thán.

- Ha hả! Mộc huynh nói đúng! Còn nhớ lần đầu tiên bước vào nơi này ở trạng thái "linh hồn thể" ta tưởng mình là người đã chết! Hà Tịnh Đông, trưởng lão Hải Tiên Tông góp giọng cười vui vẻ, nói.

- Vạn huynh có thể kể rõ một chút về nguồn gốc của Truy Mộng Du Hồn Thảo và Chiêu Hồn Kính kia hay không? Kim Vũ Trọng, trưởng lão của Thiên Kim Cung lộ vẻ tò mò, nói.

- Ai..! Vị thái thượng trưởng lão kia chỉ kể cho ta một loạt sự kiện vắn tắt mà thôi. Chi tiết thế nào ta thật sự không nắm rõ ràng. Chỉ biết cây "Hoa vương" kia và Chiêu Hồn Kính vốn là thứ dùng để duy trì sự tồn tại của kết giới!

Vạn Trường Hy khẽ lắc đầu đáp. Chính lão cũng không ngờ nửa đêm lại có một vị thái thượng trưởng lão ghé thăm rồi cho lão biết sự thật về Cổ Mộng kết giới như vậy.

Tám lão già còn lại nghe thế đành im lặng gật đầu.

- Còn mười ba cây Truy Mộng Du Hồn Thảo kia thì thế nào? Lý Thiền Quang thắc mắc.

- Đó là một loại "trận văn sống" mà mười hai vị đại năng của Thập Nhị Tiên Cung lúc xưa tạo thành! Ngay cả ta cũng không ngờ tới, ở ngay Vạn Thú Môn tồn tại loại trận văn thần bí này! Vạn Trường Hy đáp.

"Ồ!" Mấy lão già lần này khuôn mặt biểu lộ đầy vẻ ngưỡng mộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!