- Đại ca cái đầu ngươi! Bản cô nương lớn thế này mà lại đi gọi một thằng nhóc là đại ca sao? Vân Tuyết bĩu môi, ánh mắt đầy vẻ coi thường nhìn Diệp Nguyên.
Diệp Nguyên thấy nàng phản ứng như vậy thì cười tà tà rồi nhìn thẳng vào mắt nàng. Vân Tuyết giật mình một cái rồi thân hình như thiểm điện đạp phi kiếm bay ra xa. Nàng rất sợ ánh mắt của Diệp Nguyên, vừa bay khỏi bình đài nàng đã hét lên:
- Đừng có nhìn ta! Đừng có nhìn ta!
Diệp Nguyên cười "hắc hắc" đầy vẻ đắc ý rồi sử dụng Huyễn Ảnh Ngự Phong tung người dậy sau đó đạp mấy bước trên không, chớp mắt đã đuổi theo sau Vân Tuyết, nói:
- Tiểu nha đầu, chạy đi đâu! Gọi một tiếng Diệp đại ca thì ca sẽ bỏ qua tất cả!
- Lưu manh!
Diệp Nguyên nghe thế cười ngoác cả miệng, bộ pháp lại nhanh thêm một chút, "vèo" một cái đã đuổi đến bên cạnh Vân Tuyết.
- Đừng có theo ta! Vân Tuyết sợ Diệp Nguyên dùng lực lượng quỷ quái kia nên la lớn.
- Nha đầu, ngươi sợ ta lắm sao?
- Không sợ!
- Không sợ sao ngươi chạy như ma đuổi vậy?
- Ngươi…ngươi đừng dùng ánh mắt kia nhìn ta!
- Ánh mắt gì?
- Hừ! Đừng tưởng chỉ có ngươi mới lợi hại. Chọc giận ta, ta dùng "Sinh Mộc Bình" nhốt chết ngươi lần nữa. Vân Tuyết hậm hực nói.
- "Sinh Mộc Bình" là thứ gì? Diệp Nguyên bay bên cạnh hỏi.
- Là thứ có thể giết chết ngươi! Vân Tuyết đáp.
- Ồ! Thứ đó rất lợi hại sao?
- Tất nhiên!
- Được rồi! Ta không dùng lực lượng kia dọa ngươi nữa! Diệp Nguyên cười nói.
- Hừ! Ai tin được tiểu tử nhà ngươi!
- Ta không đáng tin chút nào sao?
- Có quỷ mới tin ngươi! Không vì ngươi thì ta đâu có bị lạc vào nơi quái quỷ này.
Diệp Nguyên nghe vậy mặt hiện lên vẻ dở khóc, dở cười. Hắn đảo mắt một vòng xung quanh rồi chỉ về hướng một con suối nhỏ xa xa nói:
- Dừng lại ở con suối nhỏ kia!
- Sao phải dừng lại!
- Vậy ngươi tự tìm đường ra kết giới một mình đi!
Diệp Nguyên nhếch miệng cười một cái rồi thân hình như tên bắn lao vút về con suối phía trước mặt. Vân Tuyết thấy vậy ánh mắt thoáng qua vẻ chần chừ, nhìn quanh quẩn một lúc rồi nhằm bóng lưng Diệp Nguyên bay tới.
…
Bên bờ suối, Diệp Nguyên cúi mặt xuống làn nước trong vắt rồi lắc lắc mấy cái ra chiều thỏa mãn. Một cỗ hơi lạnh chạy khắp thân thể khiến hắn cảm thấy vô cùng khoan khoái. Ở một phiến đá cách chỗ hắn chừng hai trượng, Vân Tuyết cũng đang cúi xuống tẩy rửa khuôn mặt của nàng.
Diệp Nguyên soi mình trong dòng nước rồi bật cười một mình bởi hắn nhận ra cơ thể hình như lại "trẻ" thêm một ít. Hắn lại nghĩ tới việc luôn miệng gọi Vân Tuyết là "tiểu nha đầu" thì nụ cười trên môi càng đậm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!