"Ầm…ầm…" Tiếng nổ vang vọng sau mỗi lần đấu pháp làm không gian nghĩa địa rung lên liên hồi.
Chỉ thấy Diệp Nguyên vừa đánh vừa la lớn:
- Dám phá hoại việc tu luyện của lão phu, hôm nay ta cho ngươi biết thế nào là đau khổ.
Lão đạo sĩ lúc này vừa thủ vừa công gằn lên từng tiếng, nói:
- Ma đầu như ngươi nếu hôm nay không tru sát ắt mai này sẽ là đại họa. Hôm nay dù thí cái mạng già này cũng kéo ngươi đi cùng.
Sau một lúc đấu pháp, cả hai người dạt ra hai hướng lăng không lơ lửng phía trên nghĩa địa, đứng cách nhau hơn mười trượng. Lão đạo sĩ vẻ mặt căng thẳng còn Diệp Nguyên thì hắc khí che mặt khó mà nhìn ra biểu hiện.
- Lão Hắc, ngươi làm gì vậy? Giọng nói từ hư vô vang lên bên tai Diệp Nguyên
- Lão Bạch, ngươi ra đây làm gì?
- Lão Hắc, bỏ đi thôi. Ta xem tên đạo sĩ này không phải loại đèn cạn dầu đâu. Nhất là thanh cổ kiếm kia rất quỷ dị.
- Lão Bạch, danh dự của ngươi bỏ đi đâu rồi. Đang đánh sao có thể bỏ chạy chứ.
- Nhưng ta thấy tên kia quyết tru diệt ngươi đấy. Ngươi dù không bị tổn thương gì nhưng thân thể tên tiểu tử kia sao chịu được.
- Ách, ta quên mất đang dùng thân thể của tiểu tử kia.
- Ngươi thật là…
- Hắc hắc, được rồi, được rồi.
- Đạo sĩ thúi, lão phu hôm nay còn có việc bận không chơi với ngươi nữa. Diệp Nguyên nhìn lão đạo sĩ nói.
Lão đạo sĩ nghe thế không nói gì mà thân hình vẫn đứng yên trên không.
- Hừ, lần sau để lão phu gặp phải sẽ đánh cho ngươi bò lê bò càng. Diệp Nguyên thấy lão không trả lời thì hậm hực nói rồi chuyển mình bay đi.
- Ta đã bảo hôm nay phải tru diệt ma đầu ngươi! Âm thanh của lão đạo sĩ vang lên bên tai Diệp Nguyên.
Diệp Nguyên nghe thế thân hình chợt dừng lại nhíu mày nhìn quanh rồi hô lên:
- Thái Cực Diệt Hồn Trận
Thì ra xung quanh không gian ba mươi trượng lúc này không biết từ lúc nào đã hình thành một vòng thái cực vô hình đem cả hai người vây vào bên trong.
Lão đạo sĩ nghe hắn hô lên như vậy có chút ngoài ý muốn, liền nói:
- Không ngờ ma đạo như ngươi cũng biết đến trận pháp này.
Diệp Nguyên nghe thế thì cười "hắc hắc" nói:
- Ta không những biết mà còn có thể tự do đi ra khỏi trận này.
Lão đạo sĩ nghe thế thì giật mình nhưng sau đó lại cười lớn nói:
- Thật ngông cuồng, hôm nay ta..
Lời nói của lão chưa dứt thì đã thấy dưới chân Diệp Nguyên hiện ra một đồ án thái cực bằng hắc khí sau đó thân hình hắn vặn vẹo đôi chút rồi tan biến vào hư không.
Lão đạo sĩ ngơ ngác nhìn không gian trước mặt thì thào:
- Không thể nào, không thể nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!