Chương 34: Bên trong ảo trận

Phố phường trôi dạt qua tầm mắt, Diệp Nguyên điên cuồng chạy về phía trước. Chẳng mấy chốc, một căn nhà hai tầng xinh xắn nằm ở cuối con phố nhỏ đã hiện ra. Hơn bốn năm rồi hắn mới được nhìn lại khung cảnh quen thuộc này.

Gió lay động hàng cây, mây vui đùa trong nắng, một góc phố thân quen gắn liền với năm tháng tuổi thơ hiện ra làm bước chân hắn chậm lại. Cảm giác nghèn nghẹn làm thân thể hắn run nhẹ.

"Bao năm tháng rồi…"

Diệp Nguyên trong đầu lẩm bẩm, hắn chậm rãi bước từng bước cẩn thận về phía trước. Lúc này hắn sợ hãi, sợ hãi thật sự. Hắn sợ nếu bản thân chạy quá nhanh thì khung cảnh thân thuộc này sẽ vĩnh viễn biến mất. Hắn sợ giấc mộng này sẽ theo làn gió tan biến vào hư vô. Từng bước chân nặng nề kéo thân hình hắn tiến về phía trước, dường như mỗi một bước chân như đang xé toang khoảng cách thời gian, giúp hắn tìm về với quá khứ.

"Chín mươi, tám chín, tám tám…" Không hiểu sao trong đầu Diệp Nguyên lại nhớ đến trò chơi đếm bước chân ngày bé hắn thường chúng bạn đùa nghịch. Hắn còn nhớ rõ từ đầu phố đến cuối phố tổng cộng gần một ngàn bước. Nhà hắn và đám bạn thời nối khố đều ở cuối phố nên cái trò chơi tưởng chừng nhạt nhẽo này lại là kỷ niệm khó quên của hắn.

Bỗng lúc này, không gian quanh hắn lan tỏa những dao động năng lượng kì lạ. Những dao động năng lượng này quỷ dị dung hợp với từng bước chân của hắn. Mỗi một lần hắn bước về phía trước một bước, không gian lại rung lên. Cảm giác lung lay, sụp đổ khiến hắn giật mình lo sợ.

"Ta chỉ muốn nhìn lại một lần nữa những người thân thuộc…" Diệp Nguyên trong lòng gào lên một tiếng. Bước chân của hắn lại nhanh hơn một chút.

"Rắc…rắc…" Hai bên đường từng mảng tường kiên cố bỗng nứt toạc như vừa trải qua một cơn di chấn. Diệp Nguyên ánh mắt đầy vẻ hỗn loạn nhìn dị tượng xung quanh mình.

"Bốn mươi sáu bước chân nữa thôi…" Diệp Nguyên tự nhủ.

"Ầm…!" Một mảng tưởng đổ sụp, kéo theo cát bụi mịt mù.

"Không được…!"

Diệp Nguyên hét lên một tiếng rồi bước vội vã về phía trước, chỉ có điều thân thể hắn lúc này như hóa đá không thể cử động. Một cỗ lực lượng vô hình đã chôn chặt đôi chân hắn xuống lòng đường.

"Rắc…rắc…" những tiếng động báo hiệu sự đổ vỡ làm tim hắn nhảy liên hồi. Sát na ngắn ngủi sau đó những tiếng "ầm…ầm…" sụp đổ hai bên đường vang lên. Nhà cửa, cây cối nghiêng ngả rồi sụp xuống.

"Không!"

Diệp Nguyên gào lên một tiếng, đôi mắt đã đỏ ngầu. Mái nhà thân thuộc đã gần ngay trước mắt nhưng không thể chạm đến làm lòng hắn thắt lại.

- Phá cho ta!

Diệp Nguyên hét lên một tiếng rồi không biết lấy đâu ra sức mạnh bật người về phía trước, thoát khỏi trói buộc của lực lượng kì dị kia. Hắn bất chấp tất cả lao về phía trước. Hắn không hề biết rằng, lúc hắn thoát khỏi trói buộc kia, một bóng người mờ ảo vẫn đứng như hóa đá ở vị trí của hắn lúc trước. Bóng người này mang hình dáng của hắn chỉ có điều mông lung không rõ mặt.

Vừa chạy được mấy bước thân hình hắn chợt sững lại, lúc này một luồng lực đạo vô hình khác lại chế trụ lấy nửa thân dưới của hắn. Cảm giác như bị người khác ôm chặt lấy đôi chân vậy. Từng tiếng động ầm ầm vẫn vang lên bên tai Diệp Nguyên. Chẳng mấy chốc những kẽ nứt, hố sâu này sẽ lan phía ngôi nhà của hắn.

"Ta muốn nhìn lại một lần thôi…" Diệp Nguyên ánh mắt tràn đầy vẻ tiếc thương vô hạn.

Xa nhà, xa cố hương, xa người thân, những tình cảm đè nén hơn bốn năm qua lúc này bộc phát. Dù biết là ảo cảnh hắn vẫn muốn chìm vào trong đó, muốn một lần nữa chìm vào những ký ức khó quên đó.

Từng đợt cuồng phong bắt đầu xuất hiện, những cơn gió thét gào mang theo vô tận lực lượng bắt đầu càn quét mọi thứ. Từng mái nhà, từng khung cửa sổ, từng nhành cây, ngọn cỏ bị cuốn bay.

"Aaaa…!"

Diệp Nguyên gào lên một tiếng không cam lòng. Thân thể một lần nữa bứt ra khỏi trói buộc vô hình chạy về phía trước. Lúc này hắn cách cánh cổng trước nhà hơn ba mươi bước chân mà thôi. Ấy vậy mà hắn cảm giác như muôn ngàn xa cách, như thể mấy chục bước chân kia là vô hạn thời không. Cùng lúc hắn bứt ra khỏi lực lượng kia, một lần nữa một bóng người mờ ảo lại đứng vào vị trí của hắn lúc trước.

"Ào…ào…" Gió lốc điên cuồng quét qua, cánh cửa trước nhà bị cuốn bay vào vòng xoáy trên cao.

"Không!" Diệp Nguyên lại thét lên một tiếng.

Mười tám bước chân cuối cùng trước khi chạm đến cửa ngôi nhà, thân thể hắn chợt xảy ra dị biến. Mỗi một bước chân hắn đạp xuống nền đường, một bóng ảnh ngay lập tức lưu lại vị trí của hắn. Chẳng mấy chốc năm bóng người mờ ảo nối tiếp nhau đã hiện ra sau lưng hắn.

Mái nhà bị lật tung, bờ tường, đồ đạc trong nhà bị nghiền nát sau đó chôn vùi trong lốc xoáy. Ánh mắt Diệp Nguyên dại ra thẫn thờ nhìn khung cảnh trước mặt. Cất thêm một bước chân nữa, Diệp Nguyên cảm thấy thân thể mất đi hết cảm giác. Cùng lúc đó một "Diệp Nguyên khác" hiện ra đứng vào vị trí bước chân phía sau hắn.

Một bước nữa, thân thể hắn cứng lại không thể cử động được nữa. Cùng lúc này một "Diệp Nguyên khác" lại thay thế vào bước chân phía sau hắn. Khung cảnh muôn phần quỷ dị hiện ra trên con phố nhỏ. Ba người giống nhau như đúc đang đứng nối tiếp nhau, phía sau ba người này là bảy bóng người mờ ảo nối tiếp nhau liên tục.

Ba hồn, bảy phách! Đây chính là ba hồn bảy phách của Diệp Nguyên bị lực lượng vô hình trong ảo trận của Chiêu Hồn Kính tách ra.

Con người có ba hồn bảy phách, trong đó ba hồn bao gồm: Sinh hồn, Giác hồn và Linh hồn. Tuy hắn lúc này ở trạng thái "linh hồn thể" nhưng ba hồn bảy phách vì lực lượng của Cổ Mộng kết giới nên vẫn liên kết đầy đủ. Tuy nhiên lúc này ba hồn, bảy phách bị tách rời khiến hắn chẳng khác nào kẻ đã chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!