Chương 32: Quỷ Nhiếp Hồn

"Rì…rầm…! Rì rầm…!" Âm thanh như thể cô hồn dã quỷ thì thào trong đêm vắng vang lên xung quanh hồ nước. Một mảnh không gian bao quanh hồ nước lúc này trở nên u ám khác thường. Gần sáu chục bóng người mang hình dáng của Diệp Nguyên và Vân Tuyết đứng lặng lẽ ven hồ, dùng đôi mắt luân chuyển đầy lục quang nhìn chằm chằm vào mặt hồ đầy bọt nước.

Dưới làn nước trong xanh lạnh ngắt, Diệp Nguyên ôm Vân Tuyết bơi ra giữa hồ rồi từ từ trồi lên mặt nước. Vân Tuyết lúc này mới bừng tỉnh, miệng vừa cử động đã bị Diệp Nguyên lấy tay bịt lại. Tư thế của hắn lúc này có chút mờ ám, một tay ôm lấy eo nàng, một tay bịt chặt miệng nàng. Nếu có người của Vân gia ở nơi này chắc sẽ đem hắn chém thành muôn mảnh.

- Đừng lớn tiếng! Nha đầu ngươi mau nhìn lên bờ! Diệp Nguyên thì thầm bên tai Vân Tuyết.

Bị Diệp Nguyên ôm chặt lại thì thầm hơi ấm bên tai khiến khuôn mặt Vân Tuyết nhất thời ửng đỏ. Theo phản xạ tự nhiên nàng nghe theo lời hắn nhìn lên bờ hồ thì ánh mắt dại ra bởi xung quanh bờ hồ đang bị bao vây bởi một đám người y chang bọn họ.

- Ta thả ngươi ra nhưng ngươi đừng to tiếng! Diệp Nguyên thì thầm

Vân Tuyết gật gật đầu đồng ý. Diệp Nguyên thấy vậy một tay rời khỏi miệng nàng, một tay buông khỏi eo nàng một cách nhẹ nhàng. Chỉ có điều lúc hắn vừa buông tay khỏi eo nàng thì Vân Tuyết chới với trong nước vài cái rồi chìm hẳn. Diệp Nguyên thấy thể dở khóc dở cười vội vã trùng người xuống đỡ lấy nàng kéo lên mặt nước. Vân Tuyết khuôn mặt đầy vẻ khó coi, nhổ ra vài ngụm nước hồ, xem ra nàng uống không ít.

- Ngươi buông ta ra! Vân Tuyết hét to.

Diệp Nguyên nghe vậy bịt miệng nàng lại rồi khóa cả người nàng lại, đem lưng nàng áp sát vào thân thể mình. Sau đó ánh mắt hắn cảnh giác nhìn đám người trên bờ hồ.

Đám người này hắn chiếu theo thông tin trong sách cổ viết về Cổ Mộng kết giới chính là một đám "Quỷ Nhiếp Hồn". Quỷ Nhiếp Hồn này có một chiêu bài cực kỳ quỷ dị chính là sao chép hình dáng, cử chỉ, giọng nói cùng nhiều nét tính cách của con người, sau đó chúng tạo ra những ảo trận để dẫn dụ linh hồn người bị hại trầm mê vĩnh viên trong ảo cảnh. Mà linh hồn lực của con người có hạn, sau thời gian bị trầm mê trong muôn vàn ảo cảnh kia hồn phách của người bị hại sẽ dần dần tiêu tán, vĩnh bất siêu sinh.

- Tiểu nha đầu! Ngươi nên biết chúng ta đang ở trong tình trạng nguy hiểm, đừng loạn động kẻo kiếp này ngươi đừng mong sống sót! Diệp Nguyên thì thầm bên tai Vân Tuyết với giọng trầm trọng mang đầy vẻ đe dọa.

Vân Tuyết nghe thế thì thân thể thôi quẫy đạp trong nước, ánh mắt nàng chăm chú nhìn khung cảnh quỷ dị quanh hồ. Vài chớp mắt sau, nàng giơ cánh tay nhỏ nhắn lên cao rồi chỉ vào miệng mình ra hiệu cho Diệp Nguyên đừng bịt miệng nàng nữa.

- Được! Ta bỏ tay ra nhưng ngươi đừng hét loạn kẻo sẽ bị đám Quỷ Nhiếp Hồn này nắm bắt được điểm yếu! Diệp Nguyên thì thầm.

Bàn tay hắn vừa rời khỏi miệng nàng thì đã nghe tiếng rin rít thì thầm qua kẽ răng của nàng:

- Ngươi đừng ôm ta chặt như vậy!

Diệp Nguyên lúc này mới để ý tới việc ghì chặt thân thể nàng vào ngực mình, tuy chỉ là tấm lưng mảnh mai nhưng cảm giác mềm mại khiến hắn không khỏi xẹt qua vài suy nghĩ vẩn vơ. Hắn cười nhạt một cái rồi thì thầm với vẻ trêu chọc:

- Tiểu nha đầu! Ngươi lớn thế này còn không biết bơi sao?

- Ngươi im đi!

- Được! Ta buông tay kia ra đây!

- Ây! Đừng, đừng! Từ nhỏ ta đã quen dùng linh lực trong người để bơi lội trong nước nên chưa học qua cách bơi không dùng linh lực!

Vân Tuyết ánh mắt có chút khổ sở ngoảnh mặt lại nhìn Diệp Nguyên rồi nói nhỏ:

- Ngươi để ta đỡ lấy vai ngươi cũng được!

Diệp Nguyên nghe vậy gật đầu rồi để nàng đỡ lấy một bên vai, tuy vậy tay hắn vẫn khoác bên eo nàng sợ nàng lại chìm nghỉm như lúc nãy.

- Tiểu nha đầu! Ngươi yên tâm ta không phải loại thấy người gặp khó khăn liền chiếm tiện nghi!

- Hừ! Hoa ngôn xảo ngữ! Bản cô nương chỉ xem như đang bị kiến cắn, ong chích mà thôi! Vân Tuyết sau khi ổn định lại tinh thần liền trở về với vẻ vô tư lự của nàng.

Diệp Nguyên nghe vậy bàn tay nhéo nhẹ bên hông nàng một cái rồi cười cười nói:

- Giống kiến cắn không?

- Ngươi…! Vân Tuyết trợn mắt chỉ tay vào mặt hắn.

Diệp Nguyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lúc giận dữ trông vô cùng đáng yêu. Không hiểu sao trong tình huống bốn bề thọ địch thế này mà hắn vẫn còn tâm trạng đùa giỡn.

- Vì sao bọn chúng không tấn công chúng ta? Vân Tuyết thì thầm.

- Quỷ Nhiếp Hồn vốn mang mệnh hỏa, là một dạng linh hồn chi hỏa vì thế chúng không dám xuống nước đâu! Hơn nữa, trừ khi chúng ta lên bờ nếu không chúng không thể nhìn thấy chúng ta. Tuy nhiên âm thanh của chúng ta nếu quá lớn sẽ bị chúng nghe được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!