Chương 30: Cổ Mộng kết giới [1]

Trước một đại điện hùng vĩ nằm ở trung tâm dãy Vạn Tiên Sơn, một tu sĩ cưỡi một con bạch hạc từ trên trời lao vút xuống khoảng sân bên dưới, khuôn mặt đầy lo lắng, hét to:

- Sư phụ, một cây "Truy Mộng Du Hồn Thảo" không biết tại sao lại đào thoát khỏi cấm địa!

Một lão già đầu tóc bạc trắng, khoác bộ bạch bào sạch sẽ đang đứng ở cửa đại điện nghe vậy khuôn mặt biến sắc, nói lớn:

- Cái gì? Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao "Truy Mộng Du Hồn Thảo" lại có thể chạy khỏi cấm địa?

Tên tu sĩ khuôn mặt đầy vẻ sợ sệt đáp:

- Chúng con cũng không biết! Chỉ thấy từ giữa cấm địa một dải hắc quang bùng lên rồi một cây "Truy Mộng Du Hồn Thảo" thừa cơ thoát ra ngoài.

Lão già nghe vậy ánh mắt lóe lên tinh quang, nhíu chặt đôi mày rồi ra lệnh:

- Thông báo cho tất cả đệ tử tinh anh mau chóng mở kết giới thủ hộ sơn môn. Phạm vi ba ngàn dặm xung quanh sơn môn ngay lập tức phong tỏa không cho ai xuất nhập.

- Vâng! Sư phụ. Gã tu sĩ nhận lệnh rồi đạp pháp bảo bay vút đi như một cơn gió.

Lão già nhìn theo bóng tên đệ tử rồi ánh mắt nhắm chặt, bàn tay phải vận chuyển thủ quyết, sau đó bàn tay phải giơ cao, ngón tay tạo thành chỉ, bắn lên nền trời một tia hồng quang chói lóa. Tia hồng quang xé không bay vút lên cao rồi chia thành mười đạo hồng quang bay về mười hướng khác nhau trong những dải núi đồi trùng điệp.

Trở lại với Diệp Nguyên, khi bị kết giới thôn phệ, quang mang màu lục chói mắt che mất tầm nhìn của hắn làm đôi mắt hắn nhắm chặt. Trong một sát na ngắn ngủi hắn bị rơi vào trạng thái vô ý thức, tất cả các giác quan bị phong bế, không còn cảm thụ được mọi thứ xung quanh. Tiếp sau đó hắn cảm thấy đại não chấn động, nhói đau, rồi một màu đen kịt bao trùm lấy tất cả.

"Rầm!" Từ trên cao, thân hình Diệp Nguyên hiện ra từ hư không rồi bị ném xuống mặt đất. Thân thể hắn nẩy lên một cái rồi lăn lông lốc xuống sườn núi dốc. Thì ra hắn bị di chuyển đến một ngọn núi nhỏ mọc đầy tuyết tùng cổ thụ.

"Bõm!" Tiếng phá nước vang lên, thân thể hắn từ sườn núi rơi tõm xuống một hồ nước nhỏ chu vi mấy trăm trượng bên dưới chân núi.

"Ọc.. ọc…!" Uống vài ngụm nước hồ lạnh ngắt hắn mới bừng tỉnh hoa tay múa chân vội vã bơi vào bờ. Thân thể hắn lúc này vì tu luyện nên rắn chắc hơn người thường rất nhiều, nếu không phải gặp vết thương chí mạng thì khó mà khiến hắn bị thương.

Mò được lên bờ, Diệp Nguyên nhìn quanh rồi lẩm bẩm:

- Tiểu Miêu không biết bị đưa đến nơi nào rồi!

Nói rồi hắn vận chuyển linh khí trong người để hong khô quần áo nhưng không ngờ nội thể trống rỗng không cảm giác được một tia lực lượng nào.

"Không phải chứ? Kết giới này phong bế tu vi?" Diệp Nguyên có chút buồn bực trong lòng kêu lên một tiếng.

Hắn thử đi thử lại mấy lần vận chuyển linh khí nhưng không được mới chịu chấp nhận sự thật. Nhìn cả người ướt sũng hắn dở khóc, dở cười lẩm bẩm:

- Xem ra hôm nay thật đúng là xui xẻo!

Bỗng lúc này mắt hắn trừng lớn nhìn bàn tay của mình rồi ánh mắt lại đảo một vòng quanh cơ thể. Sau đó hắn tiến đến gần mép nước, soi mình xuống mặt nước hồ xem xét. Bấy giờ phía dưới mặt hồ hiện lên hình ảnh một thiếu niên tuổi chừng mười tám, mười chín, mi thanh mục tú, tóc dài ngang vai, tổng thể khá dễ nhìn nếu không nói là có phần tuấn tú.

- Chuyện gì xảy ra vậy? Hình dáng ta lại trở về như lúc trước???

Diệp Nguyên ánh mắt đầy vẻ khó hiểu rồi tự cười một mình. Cảm giác biến đổi thất thường thế này khiến hắn nhất thời thấy khó tiếp nhận. Dẫu sao hắn lúc này đã bước trên con đường tu luyện, kiến thức về thế giới tu đạo cũng phong phú hơn xưa. Việc cơ thể biến đổi thế này nếu không phải do kì trân, dị thảo trân quý tạo thành thì cũng là do gặp được đại cơ duyên nào đó. Tuy vậy hắn vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng, chỉ là lúc này hắn không làm sao giải thích được điều không đúng đó là gì.

Lắc lắc đầu cho tỉnh táo, tạm chấp nhận sự thay đổi của bản thân, Diệp Nguyên bắt đầu chăm chú đánh giá tình hình xung quanh. Đảo một vòng thật rộng, toàn bộ khung cảnh nơi này bị hắn thu vào đáy mắt. Hiện tại hắn đang ở cạnh một hồ nước trong vắt có thể nhìn thấy đáy, phía trên hồ nước là một dốc núi khá cao, bốn phía xung quanh đều là tuyết tùng mọc xanh tốt che phủ khắp mọi nơi. Đây cũng chỉ là một quang cảnh bình thường có thể gặp ở bất cứ vùng núi đồi nào.

"Cứu mạng…!" Bỗng lúc này một tiếng hô hoán thất thanh của nữ tử vang lên bên tai Diệp Nguyên làm hắn giật mình.

Hướng theo âm thanh kêu cứu, Diệp Nguyên cấp tốc chạy tới, xuyên qua một một vài tán tuyết tùng rộng lớn.

"Cứu…mạng..! Âm thanh kêu cứu ngày càng gần.

"Rầm…rập…" Tiếng động dồn dập như thể có một đàn thú dữ đang kéo tới làm Diệp Nguyên ánh mắt đầy vẻ ngưng trọng.

Bước chân đạp mạnh trên những mảnh cành cây gãy rụng dưới mặt đất, Diệp Nguyên lao như bay ra khỏi tán rừng rậm. Lúc này trước mặt hắn là một khung cảnh khiến hắn há hốc mồm, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!