Chương 3: Nghi vấn

Trấn Lâm Xuyên vốn là một trấn nhỏ nằm ở vùng biên ải phía Tây của Việt quốc. Tuy nhiên nơi đây lại là một địa phương có mậu dịch vô cùng phát triển. Bởi những trang trại ngựa xung quanh Lâm Xuyên chính là nơi cung cấp giống ngựa Thiên Phong đi khắp Việt quốc. Kỵ binh của hoàng gia cũng được xây dựng từ giống ngựa Thiên Phong thuần chủng ở nơi này.

Lúc này trời vừa điểm giờ Mùi.

Ánh nắng đã có phần bớt gay gắt.

Hai người mồ hôi nhễ nhại cưỡi trên hai con Thiên Phong mã vừa chạy vào đường lớn của Lâm Xuyên trấn thì xuống ngựa. Hai người này không ai khác chính là Diệp Nguyên và Lý Đình Nam.

Lý Đình Nam vội vã đưa tay quệt vội mồ hôi trên trán nói:

- Diệp huynh, có lẽ chúng ta phải nói lời từ biệt ở nơi đây.

Diệp Nguyên nghe thế cảm thấy có chút mất mát hỏi lại:

- Lý huynh có việc trong người sao.

Lý Đình Nam đáp:

- Ta vừa thấy ám hiệu triệu tập của nha môn. Hôm nay chắc ta phải đi xuyên đêm để kịp về Thiên Trường phủ.

Diệp Nguyên nghe thế biết tiệc rượu đã đến lúc tàn, liền chắp tay nói:

- Đã như thế ta chúc huynh thuận buồm xuôi gió. Sau này nếu có duyên gặp lại chúng ta sẽ uống muộn trận không say không về.

Lý Đình Nam nghe vậy đặt tay lên vai Diệp Nguyên cười nói:

- Nhất định, nhất định là như thế.

Nói xong y tung mình lên lưng ngựa rồi chắp tay nói:

- Bảo trọng. Hẹn ngày tái ngộ

- Bảo trọng. Diệp Nguyên đáp lễ.

"Gia.." Lý Đình Nam nhanh chóng giục ngựa lao về phía trước chẳng mấy chốc mà thoát khỏi tầm nhìn của Diệp Nguyên.

Người đã đi rồi nhưng Diệp Nguyên vẫn ngơ ngác đứng nhìn về phía cuối con đường, một lúc sau hắn mới thở ra một hơi rồi khẽ than:

- Buổi tiệc nào cũng đến lúc tàn, đã biết thế còn lưu luyến làm gì.

Sau đó hắn lại lẩm bẩm một mình:

- Lý Đình Nam, Lý Đình Nam…ngươi là người bạn đầu tiên của ta ở thế giới này.

Hít dài một hơi lương khí, Diệp Nguyên đảo mắt một vòng như muốn thu hết mọi cảnh vật vào trong mắt. Chỉ thấy trước mặt hắn là một con đường lát gạch vuông vức đều tăm tắp trải dài không thấy đích. Hai bên đường trà lầu, tửu quán, người qua kẻ lại quần quần áo áo vô cùng tấp nập. Nhịp sống nơi đây trong mắt của Diệp Nguyên vừa mới mẻ lại vừa tươi đẹp.

Cầm lấy tay nải trên lưng ngựa, buộc lên vai, Diệp Nguyên dắt ngựa bước vào dòng người trước mặt. Vừa đi hắn vừa ngắm nghía khắp nơi. Những mặt hàng thủ công cổ xưa tinh xảo đang được bày bán rất hợp với nhãn quang của một kẻ học về hội họa như hắn. Lần đầu tiên khi đến thế giới này hắn nở một nụ cười thích thú tràn đầy vẻ muốn khám phá.

- Đại gia, có cần quán trọ không? Một tên nhóc ăn mày tầm chín, mười tuổi quần áo lam lũ chạy đến đi bên cạnh hắn hỏi.

Diệp Nguyên liếc mắt nhìn đứa nhỏ rồi hỏi:

- Ngươi biết giá cả ở đây thế nào không?

Đứa nhỏ nhanh miệng đáp:

- Biết, biết! Ở một ngày một đêm thì phòng bình thường ba mươi đồng, phòng bậc trung năm mươi đồng, phòng thượng hạng tám mươi đồng. Giá ở các quán trọ không khác nhau mấy.

Diệp Nguyên nghe thế thì mỉm cười nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!