Chương 29: Truy đuổi

Diệp Nguyên tỉnh lại từ nhập định thì mặt trời đã trôi qua đỉnh đầu. Nhìn sang bên cạnh, hắn mỉm cười khi thấy Tiểu Miêu đang dựa đầu vào hông hắn ngủ say sưa.

"Có lẽ ta nên đi trước Thiên Mộc thành!" Diệp Nguyên trong đầu tính toán.

"Theo lời huynh đệ họ Văn thì xuôi dòng Loan Giang có thể đến được Thiên Mộc thành. Chỉ có điều lúc này ta không có đồng nào trong người, xem ra phải tự nghĩ ra cách di chuyển vậy!"

"Làm thế nào bây giờ? Phi hành dài ngày không phải là chuyện tốt, còn có Tiểu Miêu bên cạnh nữa!"

"Xem ra lịch duyệt giang hồ không phải dễ dàng gì a!"

Diệp Nguyên ngồi loạn nghĩ một chút, rồi hắn mỉm cười thì thầm:

- Nghe nói hai bên bờ Loan Giang phong cảnh rất đẹp, chỉ cần ta có một chiếc thuyền nhỏ là đủ để thưởng ngoạn rồi!

"Thuyền nhỏ sao?" Diệp Nguyên trong đầu lẩm bẩm rồi ánh mắt sáng lên nhìn quanh các tán cây rừng.

- Hắc hắc! Xem ra phải cần một bản vẽ rồi!

Như đã tìm được đáp án ình, Diệp Nguyên thân hình chợt lăng không lao đến một gốc cây cổ thụ to bằng vài người ôm rồi miệng nhếch nụ cười. Bàn tay nhanh như cắt rút ra từ bên hông một con dao nhỏ sáng quắc rồi hắn chém ra một dao tràn đầy lực lượng. Thân cây cổ thụ lập tức bị chém ngang thân đổ rập xuống.

Thân hình thoăn thoắt vung ra mười mấy dao như thể đăng cắt xẻ bùn đất, chẳng mấy chốc Diệp Nguyên đã cầm trong tay một tấm gỗ vuông vức phảng phất mùi thơm dễ chịu.

- Vẽ một con thuyền nào!

Diệp Nguyên chuyển thân mình đến bờ suối, đặt tấm gỗ xuống một phiến đá bằng phẳng rồi bắt đầu dùng mũi dao khắc họa từng đường nét một. Theo thời gian từng chi tiết của một con thuyền nhỏ bắt đầu hiện ra trên tấm gỗ lớn.

Diệp Nguyên không biết rằng lúc này trong một tán rừng cách hắn tầm trăm trượng, ba kẻ bịt mặt đang ngồi trên tán cây nhìn chằm chằm hắn.

- Hắc hắc! Hai vị sư huynh chút nữa bắt lấy con mèo kia, còn tiểu tử kia để uội! Một giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên.

Thì ra đây là đây là hai thiếu niên cùng tiểu cô nương lúc trước vẫn đuổi theo Diệp Nguyên.

- Tuyết muội! Công phu truy tung của muội thật đáng nể! Thiếu niên tên Vân Thanh nói nhỏ.

Tiểu cô nương hích mũi đáp:

- Ta là tiên thiên mộc linh căn lại tu luyện công pháp Thiên Mộc Quyết. Tiểu tử kia trốn trong rừng thì trước sau gì cũng bị ta tìm thấy.

Thiếu niên tên Vân Hòa cũng nở nụ cười mỉm hỏi:

- Tuyết muội định bắt đi thú cưỡi của tiểu tử kia thật sao?

- Tất nhiên là thật! Ta bắt cả thú lẫn người rồi đem về Thiên Mộc thành.

- Ách! Tuyết muội không sợ Vân Huỳnh trưởng lão sao?

- Điều này…các huynh yên tâm! Ta đem cả hai đứa nó giấu trong "Sinh Mộc Bình" thì quỷ thần không ai biết.

- Cái gì? Muội…muội trộm "Sinh Mộc Bình" của gia chủ đem đến nơi này sao? Thiếu niên tên Vân Hòa kêu lên một tiếng.

- Uy! Huynh nhỏ tiếng một chút! Là muội mượn của cha muội chứ sao có thể coi là trộm! Tiểu cô nương bĩu môi đáp.

Hai thiếu niên nghe vậy quay sang nhìn nhau với ánh mắt có chút e sợ. Sinh Mộc Bình vốn là một pháp bảo có thể thu giữ sinh vật sống hết sức kì diệu. Hơn nữa sách cổ ghi lại "Sinh Mộc Bình" vốn là một pháp bảo vô cùng bá đạo, có thể tùy tâm của người sử dụng mà hút lấy đối thủ rồi biến thành "mộc nhân" hoặc đem đối thủ hình thần câu diệt.

Tiểu muội muội này từ nhỏ đã vô cùng tinh nghịch, phá phách khiến không biết bao nhiêu gia nhân trong Vân phủ sợ hãi. Hai thiếu niên này mang tiếng là sư huynh của nàng nhưng cũng không khác gì hai tên tiểu đệ luôn đi theo bên cạnh nàng từ thưở nhỏ.

Tiểu cô nương ánh mắt như hổ rình mồi nhìn chằm chặp Diệp Nguyên rồi ngón tay bỗng chỉ về phía trước một cái ra hiệu:

- Động thủ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!