Diệp Nguyên cưỡi trên lưng Tiểu Miêu phi như bay về cánh rừng trước mặt. Trong đầu hắn lúc này đang hiện lên cảnh đùi gà chín mọng trên đống lửa. Tiểu Miêu ánh mắt màu lam cũng mở to tăng thêm tốc độ nhắm con đường mòn đi vào rừng lao tới.
Bỗng lúc này Diệp Nguyên tâm thần chợt động, linh giác nhạy bén của hắn cảm nhận thấy điều gì đó bất thường. Ngay cả Tiểu Miêu đôi tai cũng vểnh lên một cái, rồi bất ngờ tăng cao tốc độ, chỉ mấy bước nhảy đã vọt vào trong tán cây rừng theo lối mòn lao tới. Sát na Tiểu Miêu vừa rời khỏi một đám cây cỏ chằng chịt từ dưới đất lao lên rồi tạo thành một cái võng bằng dây cỏ chụp tới, chỉ tiếc Tiểu Miêu đã tránh khỏi từ trước.
"Hừ!" Một tiếng hừ nhẹ vang lên đâu đó trong không khí.
Diệp Nguyên nghe thấy tiếng "hừ" kia thì bụng bảo dạ: "Quỷ quái gì vậy? Gặp cướp đường sao?"
Hắn vừa ra hiệu cho Tiểu Miêu tăng tốc độ vừa tập trung tinh thần nhòm ngó xung quanh. Lần đầu tiên ra ngoài đã gặp cảnh "cướp đường" khiến hắn cảm thấy khá bực mình. Cũng may lúc này hắn chưa phát hiện ra khí tức nào nguy hiểm nên tinh thần vẫn rất bình tĩnh.
"Sột…xoạt…!" Cành là ven hai bên lối mòn nhỏ bắt đầu vang lên những tiếng động khác lạ. Cảm tưởng như thể có hàng trăm con rắn đang trườn bò qua đám lá khô vậy.
"Ta nào gây thù chuốc oán với ai đâu!" Diệp Nguyên trong lòng kêu lên một tiếng.
"Loạt.. xoạt!" Tiếng động ngày càng to và áp sát đến gần, cảm giác nguy hiểm cận kề khiến Diệp Nguyên chau mày có phần căng thẳng.
"Vút…vút..!" Bỗng lúc này từ trước, sau, hai bên đường mòn nhỏ, một đám dây leo không biết từ đầu lao tới muốn quấn chặt lấy Tiểu Miêu.
"Ngao.. ooo! Tiểu Miêu lông bỗng xù lên, gào một tiếng ra vẻ rất bực mình rồi lưng nó chợt cong lên, sau đó chân sau nhún một cái thật mạnh, mang Tiểu Nguyên lao lên cao chừng hơn trượng tránh khỏi đám dây leo nọ. Tiếp đó thuận đà quán tính nó lại phóng như bay về phía trước. Diệp Nguyên ngồi trên lưng Tiểu Miêu cũng giật mình với phản ứng nhanh nhạy của nó.
"Hừ.. hừ!" Hai tiếng "hừ" liên tiếp vang lên phía sau Diệp Nguyên làm hắn quay ngoắt người lại xem xét nhưng hắn không nhìn thấy thứ gì khả nghi.
"Tốt nhất là rời nhanh khỏi nơi này trước!" Diệp Nguyên bụng bảo dạ.
Bàn tay phải hắn xòe ra rồi áp nhẹ vào thân thể Tiểu Miêu, một luồng lực đạo nhu hòa chảy ra từ lòng bàn tay hắn rồi bao bọc lấy thân thể Tiểu Miêu. Đây là một loại thủ pháp điều khiển lực đạo khá phức tạp trong công pháp Huyễn Ảnh Ngự Phong. Khi luồng lực đạo nhu hòa kia phủ khắp thân thể Tiểu Miêu thì tốc độ của nó tăng vọt. Thân thể nó chả khác nào đang đạp gió mà lướt tới. Chớp mắt đã nới rộng khoảng cách với kẻ bí ẩn phía sau.
"Ồ!"
Một tiếng kêu ngạc nhiên khe khẽ vang lên phía sau rồi một bóng người lao ra khỏi một lùm cây, tăng tốc đuổi theo Diệp Nguyên. Dưới chân bóng người này là một dải lục quang đang luân chuyển không ngừng.
Diệp Nguyên bấy giờ đang rất bực mình, kẻ bí ẩn phía sau thân hình như chìm vào trong từng tán lá rừng rất khó nhận biết. Hắn chỉ nhìn thấy một dải lục quang xẹt qua xẹt lại đuổi theo sát phía sau hắn. Nếu không có Tiểu Miêu thì hắn đã đạp bộ pháp Huyễn Ảnh Ngự Phong chạy thật xa rồi.
"Loạt…xoạt!" Rừng cây hai bên lại vang lên tiếng động lạ.
"Rắc…rắc…!" Những tiếng động như thân cây bị bẻ gãy bắt đầu vang lên làm Diệp Nguyên cảm thấy không ổn.
- Ngươi là kẻ nào? Vì sao lại truy đuổi ta! Diệp Nguyên vận dụng âm ba hét một tiếng vang vọng về sau.
"Rầm..!" Đáp lại hắn là một loạt cây cối hai bên đường ở phía trước đổ rập xuống. Những thân cây cổ thụ to lớn như cây non bị người ta bẻ lấy rồi chắn ngang đường đi tạo thành một bức tường bằng gỗ cao gần hai trượng.
Chưa kịp để Diệp Nguyên ra hiệu, Tiểu Miêu thân hình đang chạy thẳng bỗng bắn vọt sang bên cạnh, rồi vòng qua bức tường gỗ tiếp tục chạy tới. Dường như nó chẳng để những chướng ngại vật kia vào mắt.
"Được lắm!" Một tiếng nói trong trẻo có phần hứng thú vang lên. Lần này Diệp Nguyên nghe rõ ràng giọng nói này.
"Là một tiểu nha đầu sao?" Diệp Nguyên trong đầu xẹt nhanh một tia suy nghĩ.
Cứ thế cuộc truy đuổi kéo dài thêm một khắc thời gian nữa, kẻ lạ mặt phía sau vẫn không làm gì thật sự nguy hiểm đối với Diệp Nguyên. Những dây leo chằng chịt, gỗ đá cản đường, bao vây đều tấp nập ập tới trên đường chạy của Tiểu Miêu.
"Nha đầu này muốn bắt sống ta sao?" Diệp Nguyên trong đầu nhanh chóng phân tích.
- Xú nha đầu! Ngươi hết chuyện làm rồi hay sao mà lại đuổi theo ta? Diệp Nguyên lúc này có chút bực mình không chịu được nên hét lớn. Tuy nhiên giọng nói trẻ con của hắn phát ra có phần khó nghe.
- Ngươi….! Hôm nay ngươi chết chắc rồi!
Một tiếng gằn hậm hực vang lên bên tai Diệp Nguyên. Tiếp sau đó một lục cầu mang theo cảm giác nóng cháy không biết từ đâu xuất hiện, xé không lao về phía lưng Diệp Nguyên.
- Con bà nó! Diệp Nguyên bực mình chửi một câu.
Khí tức trên thân hắn lập tức thay đổi, cảm giác âm hàn lạnh lẽo bao phủ lấy toàn thân. Bàn tay phải hắn tập trung lực lượng đánh ngược về sau một cái, một cự chưởng đen sì từ lòng bàn tay lao ra rồi di động theo một quỹ tích quỷ dị đập thẳng về hướng lục cầu nóng bỏng kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!