Một cột khói bốc cao lên nền trời kèm theo mùi thơm phức của thịt nướng theo làn gió lan tỏa trong không gian sơn cốc. Bên bờ suối trong vắt phía trên thượng nguồn của hồ nước gần nhà gỗ, một cậu bé khoảng chín mười tuổi đang ngồi nướng một xâu cá màu bạc chừng hơn chục con. Ở trên một phiến đá cách cậu bé hơn trượng, một con mèo lớn với bộ lông đen tuyền, đôi mắt to tròn màu lam đang nằm nhìn chòng chọc vào xâu cá trên tay cậu bé. Một người một mèo này tất nhiên là Diệp Nguyên và Tiểu Miêu.
- Đây là bữa "Bạch Ngư" nướng cuối cùng của chúng ta. Ngày mai tao sẽ dẫn mày rời khỏi nơi này! Diệp Nguyên vừa xoay tròn xâu cá trên đống lửa, nói.
"Meo!" Tiểu Miêu kêu một tiếng đáp lại.
- Hắc hắc! Từ ngày mai hai chúng ta sẽ phiêu bạt giang hồ! Diệp Nguyên giọng cười cợt, nói.
Tiểu Miêu nghe vậy nhảy chồm đến bên cạnh người hắn rồi cọ cọ đầu vào bên má của hắn ra chiều thích thú, sau đó nó nằm phục xuống nhìn chăm chăm vào mấy con cá đang chuyển màu vàng rộm.
Diệp Nguyên một tay nướng cá một tay xoa xoa cái đầu quá khổ của Tiểu Miêu giọng đầy dụ dỗ, nói:
- Từ giờ đến lúc tao lớn mày chịu khó làm thú cưỡi cho tao vậy!
"Meo!" Tiểu Miêu kêu một tiếng nho nhỏ tựa như đã đồng ý.
Diệp Nguyên cười "hắc hắc" mấy tiếng sau đó xoay tít xâu cá một lần cuối cùng rồi leo lên lưng Tiểu Miêu nói:
- Đi! Hôm nay chúng ta dạo một vòng sơn cốc!
Nói rồi tay phải hắn nhanh như cắt rút ra từ bên hông một chiếc đũa "tự chế" một đầu nhọn hoắt, đâm lấy hai con cá nướng sau đó bắt đầu thưởng thức. Còn tay trái thì giơ xâu cá ra phía trước miệng của Tiểu Miêu đút cho nó ăn. Cứ thế một người một mèo vừa ăn vừa chậm rãi men theo bờ suối bắt đầu chuyến đi dạo một vòng sơn cốc.
Thật ra không gian quanh sơn cốc Diệp Nguyên sớm đã dùng bộ pháp của mình xem xét từng ngõ ngách. Đường đi nước bước trong sơn cốc hắn đã thuộc trong lòng bàn tay, chỉ là ngày mai phải rời khỏi nên hắn có chút nao nao trong lòng. Vì thế hắn mới cùng Tiểu Miêu dạo một lần cuối cùng để ghi nhớ lại quãng thời gian sống ở nơi này.
Tiểu Miêu cõng Diệp Nguyên trên lưng nhẹ nhàng nhảy qua nhảy lại trên từng bờ đá rồi dọc theo những lối mòn nhỏ đi sâu vào những tán rừng rậm rạp. Cành lá xum xuê, không khí có phần ẩm thấp nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến chuyến dã ngoại của một người một mèo. Nương theo ánh mặt trời chạy vội về tây, một vòng lớn quanh sơn cốc đã được Diệp Nguyên cùng Tiểu Miêu đi hết.
Đêm!
Bốn bề tĩnh mịch!
Trước sân nhà, Diệp Nguyên và Cổ lão đang huyền phù lơ lửng cách mặt đất chừng ba trượng. Tư thế của hai người lúc này vô cùng giống nhau. Một già, một trẻ thân hình thẳng tắp, tay chắp sau lưng phiêu phù trong gió như thế ngoại cao nhân không màng đến sự đời. Cổ lão thì không nói đến còn Diệp Nguyên thì thân hình nhỏ nhắn, lưng trần, quần cộc nên có chút buồn cười.
- Diệp tiểu tử! Mấy năm rồi ngươi không mặc quần áo tử tế? Giọng nói tràn đầy tiếu ý của Cổ lão vang lên bên tai Diệp Nguyên.
Diệp Nguyên môi nhếch lên nét cười đáp:
- Ta quen thế rồi!
Cổ lão nghe vậy nụ cười trên môi càng đậm, hỏi:
- Ngươi muốn đến Đông Châu với bộ dáng như thế sao?
Diệp Nguyên cười "hắc hắc" rồi hỏi lại:
- Lão thấy hình tượng của ta không tốt sao?
- Ha hả! Tốt! Chỉ cần ngươi không ngại!
- Hắc hắc! Ta lúc này đã thành trẻ nít còn ngại ngần cái gì chứ!
Cổ lão thấy tâm tình hắn khoáng đạt như vậy ánh mắt xẹt qua nét vui mừng rồi bàn tay lão chợt động, một bộ y phục màu đen xuất hiện trong tay của lão.
- Ngươi mặc thứ này vào! Cổ lão nhẹ giọng nói rồi đưa bộ hắc y cho Diệp Nguyên.
Diệp Nguyên có chút ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng cầm lấy bộ hắc y rồi nhìn ngắm một chút. Tuy trời đêm mờ mịt nhưng với nhãn lực của hắn lúc này thì cũng chẳng khác gì nhìn mọi thứ như ban ngày. Mắt hắn đảo một vòng bộ hắc y, chỉ thấy đây là một bộ trang phục nhỏ nhắn hợp với vóc người của hắn. Trên bộ trang phục thêu mấy đường hoa văn sẫm màu khá tinh tế hai bên ống tay áo. Diệp Nguyên thân hình nhanh như cắt bắn như bay vào trong nhà.
Mười mấy hơi thở sau hắn đã huyền phù bên cạnh Cổ lão với bộ hắc y trên mình.
- Bộ y phục này rất vừa vặn a! Diệp Nguyên cười nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!