Màn đêm bao trùm lấy không gian sơn cốc. Cái không khí âm u tĩnh mịch làm lòng người cảm thấy muôn phần cô độc. Ấy vậy mà đối với Diệp Nguyên và Cổ lão không khí ảm đạm thê lương này lại khiến hai người họ thỏa sức hưởng thụ.
Đây đã là ngày thứ ba Diệp Nguyên trở lại sơn cốc của Cổ lão. Hắn lại quay về với nhịp sống đơn giản, tự do của ba năm trước. Dường như với hắn lúc này một mảnh thiên địa này đã trở thành cố hương thứ hai của hắn. Đó là cảm giác xuất phát từ sâu trong tâm hồn hắn, cảm giác ngày càng in đậm trong trái tim hắn.
Đêm vẫn đầy sao sáng, gió vẫn vờn quanh những dải núi đồi trùng điệp. Diệp Nguyên lúc này đang nằm trên mái nhà gỗ ngắm sao còn Cổ lão vẫn như thường lệ ngồi cạnh bàn đá với tách trà ấm nồng thân thuộc. Tiểu Miêu thì đang nằm ngủ say sưa ở một phiến đá sạch sẽ trong khu vườn nhỏ.
- Diệp tiểu tử! Ngươi không có ý định rời khỏi nơi này sao? Cổ lão chợt cất tiếng hỏi, giọng nói của lão mang thêm âm vị hiền hòa vui vẻ.
- Lão đuổi ta đi sao? Diệp Nguyên cười cười nói.
Cổ lão nghe thế thì nhấp ngụm trà lắc lắc đầu cười.
Diệp Nguyên cũng nở nụ cười rồi nói:
- Lão muốn ta ra ngoài làm một phen lịch duyệt chứ gì!
- Ngươi không muốn sao?
- Tất nhiên là muốn! Chỉ là ta không tin tưởng lắm vào bản thân mình!
- Tại sao?
- Lúc trước ta suy nghĩ đơn giản, chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, an nhàn dạo chơi nay đây mai đó nhưng từ hôm thấy "thần uy" của lão thì ta bắt đầu cảm thấy có chút sợ hãi thế giới này.
- Ngươi sợ chết?
- Chết không đáng sợ, ta chỉ sợ chết mà không biết vì sao mình lại chết!
- Ha hả! Tốt! Xem như ngươi nhận ra được thế giới tu sĩ khắc nghiệt đến nhường nào.
Diệp Nguyên ba hôm nay suy nghĩ rất nhiều về cái gọi là thực lực. Càng hiểu rõ thế giới này hắn càng cảm thấy bản thân mình như thể cỏ cây mọc dại ven đường, có thể bị giẫm nát bất cứ lúc nào. Tuy nhiên hắn lại không muốn điên cuồng tu luyện, chôn vùi năm tháng vào việc bế quan, ngộ đạo, truy cầu cơ duyên, kỳ ngộ hay những thứ đại loại như vậy. Hắn cảm giác bản thân hắn căn bản không phù hợp với con đường này.
Cổ lão nhấp ngụm trà, cười nhạt rồi hỏi:
- Ba năm trôi qua, ngươi thấy con đường tu luyện như thế nào?
Diệp Nguyên khẽ đáp:
- Không tồi! Có thể cưỡi mây đạp gió, vượt qua rào cản của cơ thể phàm nhân quả thực là tuyệt diệu.
Cổ lão lại hỏi:
- Nếu sau ngày ngươi có thể đạt được pháp lực thông huyền, ngạo thị cổ kim thì ngươi nghĩ thế nào?
Diệp Nguyên nghe vậy cười "hắc hắc" đáp:
- Lão dụ dỗ ta sao? Ta tuy tuổi không lớn nhưng hiểu rõ cái gì gọi là được – mất! Muốn trở thành đại tu sĩ pháp lực thông huyền thì cả cuộc đời sẽ chìm đắm trong tu luyện, gần như đoạn tuyệt mọi quan hệ với thế gian. Bản thân ta không phù hợp với con đường đó.
Cổ lão thấy hắn hồi đáp nhanh như vậy thì cười tự giễu sau đó nói:
- Năm xưa ta cũng từng có suy nghĩ như ngươi!
Diệp Nguyên nghe vậy mắt khẽ mở to một chút rồi hỏi:
- Ý của lão là gì?
- Ha hả! Sau này ngươi sẽ hiểu! Lúc nào ngươi đứng trước ngã rẽ của vạn nẻo đường ngươi sẽ biết cái gì gọi là thiên ý.
- Lão muốn nói sau này ta không nắm giữ được vận mệnh của mình chứ gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!