Chương 20: Huyễn Ảnh Bộ Pháp

Bầu trời ngàn sao khoe sắc.

Từng làn gió vi vu lay động hoa cỏ lúc đêm về.

Trên mái nhà gỗ, Diệp Nguyên nằm ngửa chắp hai tay sau gáy, đôi mắt mở to nhìn lên tinh không lấp lánh trên cao. Muôn vàn suy nghĩ mông lung xẹt qua trong đầu hắn trong chốc lát rồi tan biến như chưa hề tồn tại.

Môi nhếch nụ cười sáng lạng, hắn giơ bàn tay phải lên cao, ngón tay trỏ bắt đầu vẽ theo hình dáng của từng chòm sao một. Đây là cách giết thời gian của hắn mỗi lúc đêm về, nhìn qua vô cùng nhàm chán nhưng không hiểu sao hắn lại cảm thấy đầy ý vị.

Cổ lão nhìn hành động của hắn thì mỉm cười nhấp vội chén trà nóng rồi cũng dõi mắt nhìn lên bầu trời đầy sao sáng. Trong chốc lát ánh mắt lão cũng mông lung như đang nhớ về kỉ niệm nào đó.

- Cổ lão! Lão nói xem vì sao con người phải sinh ra? Diệp Nguyên ngón trỏ vẫn loạn động trong không khí nhẹ giọng hỏi.

Cổ lão nghe vậy cười nhạt hỏi lại:

- Tiểu tử ngươi vì sao lại hỏi điều này?

Diệp Nguyên vẽ những nét cuối cùng của chòm thất tinh bắc đẩu rồi đáp:

- Ta chỉ cảm khái chút mà thôi! Sinh lão bệnh tử, tuế nguyệt xoay vần, chẳng mấy chốc mà tan vào cát bụi.

Cổ lão nghe vậy đáy mắt xẹt qua chút tinh quang rồi cười nói:

- Tiểu tử ngươi còn trẻ mà đã muốn lánh đời sao?

Diệp Nguyên cười đáp:

- Chỉ là chút suy nghĩ của ta sau thời gian ở đây thôi! Đời người như cây cỏ vậy, đơm hoa kết trái rồi lụi tàn cùng năm tháng.

Cổ lão hỏi lại:

- Vậy ngươi nghĩ mình đã đơm hoa kết trái chưa?

Diệp Nguyên ngón tay khẽ dừng lại chút rồi lại tiếp tục vẽ theo những chòm sao khác, hắn dịu giọng:

- Ta thấy mình như cây con bị chặt mất gốc rễ, có thể khô héo bất cứ lúc nào.

Cổ lão nghe vậy nụ cười càng đậm cười nói:

- Thân do tâm sinh, cảnh vì tâm chuyển! Có lẽ đã đến lúc tiểu tử ngươi rời khỏi sơn cốc này nhìn ngắm thế giới bên ngoài!

Diệp Nguyên nghe vậy nói:

- Ta chưa muốn đi!

Cổ lão có chút ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi còn muốn ở lại đây bao lâu?

Diệp Nguyên cười đáp:

- Đến khi nào ta thấy mình thuộc về thế giới này.

Cổ lão nghe vậy lông mày khẽ nhíu sau đó ánh mắt lóe lên như thể đang quyết định điều gì đó. Một lúc sau lão cất tiếng hỏi Diệp Nguyên:

- Ngươi có biết cái gì gọi là tu sĩ?

Diệp Nguyên không ngờ Cổ lão lại hỏi điều này liền đáp:

- Ta biết!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!