Lý Đình Nam hai tay nắm chặt dây cương, hơi thở có phần gấp gáp nói:
- Diệp huynh đừng sợ. Cứ ôm chặt ta đừng rời tay.
Diệp Nguyên lúc này đâu còn biết sợ là gì, chỉ cảm thấy gió lạnh thổi tạt vào mặt càng khiến hắn bình tĩnh hơn. Hắn hai tay ôm chắc eo của Lý Đình Nam rồi cười nói:
- Lý huynh mặc sức mà điều khiển ngựa, ta không có chuyện gì đâu.
Lý Đình Nam nghe thế thì trong tâm bội phục: "Diệp huynh tuy là văn sinh nhu nhược nhưng không ngờ tâm chí lại kiên định như vậy"
Con Thiên Phong mã chạy ào ào trên đường tối, dường như lúc này nó mới chân chính thể hiện ra tốc độ nhanh nhất của bản thân mình.
"Lạt.. xạt…rào.. rào…." Tiếng động hai bên đường ngày càng lớn. Có vẻ đúng như lời cảnh báo của Lý Đình Nam mấy chục hơi thở trước giờ đã ứng nghiệm.
Lý Đình Nam vừa điều khiển ngựa chạy hết tốc lực vừa nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Khi nghe thấy tiếng động hai bên đường, lông mày hắn nhíu chặt, đôi mắt căng thẳng nhìn về phía trước rồi nói:
- Diệp huynh, đàn sói này chỉ sợ hơn trăm con.
Diệp Nguyên nghe thế bỗng ngẩn ra hỏi:
- Làm sao Lý huynh biết?
Lý Đình Nam đáp:
- Sói miền biên ải mỗi đàn không dưới ba mươi con, khi đi săn mồi rất có tổ chức. Vừa rồi chúng ta chỉ mới vượt qua một tốp mở đầu của đoàn sói này thôi. Nếu không chúng nó đã lao vào truy đuổi.
Diệp Nguyên nghe thế thì nói:
- Lý huynh yên tâm, ta sẽ không trở thành gánh nặng cho huynh.
Lý Đình Nam nghe thế thì nói lớn:
- Lý Đình Nam ta là kẻ tham sống sợ chết hay sao? Hôm nay dù có bỏ cái mạng nhỏ này cũng quyết bảo vệ Diệp huynh an toàn ra khỏi rừng.
Diệp Nguyên nghe thế có chút ngỡ ngàng, trong tâm nói: "Không ngờ kẻ này có tình nghĩa như vậy!".
"Loạt…xoạt…rầm rập…" Tiếng động hai bên đường càng ngày càng lớn, nhất là một đoạn trước mặt tầm mươi trượng lúc này có thể lờ mờ thấy cỏ cây lay động mạnh.
- Diệp huynh mau rút kiếm. Lý Đình Nam hét lớn.
Diệp Nguyên nghe thế đâu dám chậm trễ, tay trái ôm chặt Lý Đình Nam, tay phải vươn lên cao rút vội thanh trường kiếm cầm chắc trong tay.
"Keng…" Tiếng kiếm ngân lên trong màn đêm mịt mờ như báo hiệu một trận chiến sắp bắt đầu.
Lý Đình Nam thấy Diệp Nguyên đã cầm kiếm trong tay thì bàn tay phải khẽ động, ngón tay nhanh chóng cởi vội dây cài, sau đó một tay cầm cương, một tay nắm chắc vỏ kiếm.
- Diệp huynh có từng luyện qua chút võ nghệ? Lý Đình Nam hỏi.
Diệp Nguyên nghe thế thì cười đáp:
- Ta từ nhỏ chỉ thích vẽ vời tuy nhiên thân thể cũng không đến nỗi tệ.
Lý Đình Nam nghe vậy thở ra một hơi trầm muộn rồi nói:
- Chút nữa huynh nghe theo lời ta. Ta bảo chém bên nào thì phải dứt khoát chém bên đó, sau đó thu kiếm về thật nhanh.
- Được. Diệp Nguyên nhanh chóng đáp ứng.
"Chậc…loạn mà không nguy, tâm trí thế này mà không luyện võ nghệ quả là đáng tiếc" Lý Đình Nam dù đang đối mặt với nguy hiểm nhưng trong tâm vẫn cảm thán một câu như vậy. Nếu lúc này Diệp Nguyên mà biết được suy nghĩ của Lý Đình Nam không biết nên cười hay khóc đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!