Chương 19: Cổ lão

Đêm đen bao phủ nhân gian.

Núi rừng một màu hắc ám, tĩnh mịch đến thê lương.

Diệp Nguyên đôi mắt khó khăn mở ra nhìn khung cảnh đang trôi vụt qua hai bên đường. Đã mấy ngày liên tục hắn nằm lì trên lưng con ma lang, cảm giác tê dại lan tỏa khắp toàn thân nhưng hắn không dám rời khỏi lưng nó. Càng ngày tốc độ của con ma lang càng tăng lên, cảm giác nó lúc này như đang bay đi trong gió vậy.

Diệp Nguyên biết lúc này mình đã bị nó mang đi lạc vào đâu đó trong thâm sơn cùng cốc. Bây giờ hắn muốn xác định phương vị của mình cũng không thể nào làm được. Mấy ngày không ăn uống, thân thể lại cố định một chỗ khiến hắn cảm tưởng bản thân ngày càng mất đi sức sống. Đôi bàn tay bám vào lớp lông dày của ma lang lúc này đã cứng lại vì tê dại.

"uu…u…." Âm thanh như gió lùa khe cửa vang lên bên tai Diệp Nguyên. Thân thể mệt mỏi nên hắn cũng không có thời gian để suy nghĩ vì sao âm thanh đặc biệt này có thể len lỏi vào lỗ tai của hắn trong khi âm thanh của gió đang thét gào bên tai. Cố ngẩng đầu lên, hé mắt nhìn về phía trước, một dải ánh sáng màu bạc như cầu vồng vắt ngang trời hiện ra trong tầm mắt của hắn.

"Ta lại lạc đến nơi quái quỷ nào đây?" Diệp Nguyên tự hỏi mình một câu sau đó mắt hắn nhắm chặt lại. Luồng ánh sáng màu bạc nhanh chóng bao phủ lấy thân thể con ma lang, tất nhiên là bao phủ luôn cả bản thân hắn.

"Ta đang rơi xuống!" Đây là cảm giác cuối cùng Diệp Nguyên nhận ra, sát na sau đó mọi tri giác của hắn bị gián đoạn. Hắn nhanh chóng lâm vào hôn mê không biết trăng sao gì nữa.

Ba ngày sau khi mảnh hồng quang nơi sơn thôn biến mất, hàng trăm tên quan binh vẫn đang tìm kiếm thứ gì đó trong phạm vi mấy dặm xung quanh sơn thôn.

Trước cửa sơn thôn lúc này, Lý Đình Nam ánh mắt man mác buồn nhìn vào hố sâu giữa sơn thôn. Đứng thất thần một lúc y lẩm bẩm:

- Diệp huynh, hi vọng huynh cát nhân thiên tướng, thoát khỏi nguy hiểm.

Thì ra ba hôm trước, sau khi rời khỏi sơn thôn Lý Đình Nam cùng đám quan binh không rời khỏi hiện trường mà vẫn đứng ở phía xa quan sát. Những tiếng động ầm ầm từ trong sơn thôn truyền ra khiến đám người bọn họ lông tóc dựng đứng. Điều quan trọng là Lý Đình Nam dùng đạo thuật thi triển "thiên nhãn" nhìn vào trong sơn thôn lờ mờ thấy được hình dáng của Diệp Nguyên, tuy nhiên lúc đó hắn không dám chắc chắn. Hôm sau y đến Dạ Hương Lâu tìm Diệp Nguyên mới biết Diệp Nguyên không có trở về quán trọ.

Lúc này y mới điều động quan binh tìm kiếm khắp nơi nhưng đều vô vọng.

Ân Thường Chí đến bên cạnh Lý Đình Nam vỗ vai nói:

- Là tại ta đã hại Diệp huynh vướng vào kiếp nạn này.

Ân Thường Chí cũng tự trách mình, bởi sau khi điều tra hắn biết chiếc xe ngựa kia chở Diệp Nguyên bên trong.

Lý Đình Nam cất giọng buồn bã:

- Chỉ sợ lành ít dữ nhiều!

Ân Thường Chí nghe vậy chỉ biết thở dài nói:

- Hi vọng Diệp huynh hóa nguy thành an, vượt qua được nguy hiểm.

Đúng lúc này ba người tuổi ngoài ngũ tuần mặc bộ đạo bào màu trắng đi tới chỗ Lý Đình Nam. Lý Đình Nam chắp tay hỏi:

- Các vị tiên sư, có phát hiện gì không?

Thì ra đây là ba vị tiên sư của Thiên Trường phủ được phái đến, chỉ có điều ba ngày trước lúc họ đến nơi sơn thôn đã thành một mảnh hoang tàn. Mấy ngày hôm nay Lý Đình Nam đều mời họ đến xem xét từng tấc đất một. Nếu y không phải là đệ tử của quốc sư thì chắc những vị tiên sư này đã không nể mặt.

Bấy giờ một vị tiên sư lắc đầu nói:

- Người thường không thể sống sót!

Nói rồi ba người thi triển bộ pháp rồi nhanh chóng biến mất khỏi hiện trường.

Mông lung hắc ám mịt mờ.

Rất lâu, rất lâu, Diệp Nguyên mới bắt đầu cảm nhận lại được cơ thể. Đôi mắt hắn nặng trĩu, phải cố gắng lắm mới hé ra được một chút. Đập vào mắt hắn là trần nhà bằng gỗ đã phai màu năm tháng. Vì thân thể vừa lấy lại được cảm giác nên hắn cứ nằm ngửa như thế nhìn chằm chằm lên trần nhà bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ.

"Ta đang ở đâu thế này?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!