Ánh tà dương khuất bóng.
Hắc ám bắt đầu che đi từng khoảng trời rộng lớn.
Tại một sơn thôn lạnh lẽo dưới chân núi, hồng quang quỷ dị bao phủ lấy một mảnh không gian hơn mấy trăm trượng. Bên ngoài màn hồng quang một đám quan binh đang quây quần bên một chiếc lều nhỏ. Ánh lửa bập bùng lúc chiều tối soi sáng khuôn mặt đầy lo lắng của đám quan binh.
Lý Đình Nam lúc này đang ngồi nhìn xa xăm vào mảnh hồng quang trước mặt, dường như hắn đang suy nghĩ đến việc gì đó. Một lúc sau hắn thở ra một hơi rồi lẩm bẩm:
- Năm xưa nếu ta chịu khó tu luyện thì lúc này đã có thể vì mọi người giải tỏa nguy nan.
Ân Thường Chí nghe vậy vỗ vai hắn nói:
- Lý huynh đừng xem thường bản thân như thế! Đạo thuật của Lý huynh đã không kém các vị tiên sư trong triều.
Lý Đình Nam cười nhạt đáp:
- Đại đạo mênh mông, đời này ta vốn không có duyên ngộ đạo.
Ân Thường Chí nghe vậy đành lắc đầu cười bởi năm xưa chính hắn cũng không có cơ hội bước trên con đường tu luyện đạo thuật. Mười mấy năm trước chỉ có mình Lý Đình Nam là được quốc sư chọn làm đệ tử. Những người khác đều bị loại bỏ vì không đủ căn cơ.
- Các ngươi là ai mau đứng lại! Bỗng một tên quan binh quát lên làm mọi người chú ý.
Thì ra ở phía đường nhỏ dẫn vào sơn thôn có ba người đang đi tới, trang phục của cả ba rất đơn giản, một bộ bạch y đã bạc màu năm tháng. Cả ba người tuổi đều đã già, có lẽ đã ngoài thất thập, tuy nhiên thần khí vẫn vô cùng sung túc.
- Ba vị nên rời khỏi nơi này! Đây là hiện trường vụ án vô cùng nguy hiểm! Lý Đình Nam đứng dậy bước ra nói lớn.
Ân Thường Chí hô khẽ:
- Lý huynh cẩn thận vết thương!
Lý Đình Nam cười nhẹ nói:
- Không sao! Ta không còn gì đáng ngại!
Ân Thường Chí nghe vậy thì giật mình bụng bảo dạ: "Tiên đan của quốc sư luyện chế thật khiến người khác ao ước"
Bên ngoài mười mấy trượng, một tên quan binh đã chạy đến trước mặt ba lão già quát lớn:
- Không muốn chết thì mau rời khỏi đây ngay!
Ba lão già đứng thành hàng ngang trước con đường nhỏ dường như không nghe thấy tiếng quát của tên quan binh. Bấy giờ ánh mắt của ba người chỉ chăm chăm nhìn vào mảnh hồng quang trước mặt. Trên khuôn mặt mỗi người đều hiện lên vẻ nghiêm nghị khác thường.
- Tất cả các ngươi mau rời khỏi nơi này! Giọng nói trầm trầm vang lên từ miệng của lão già đứng giữa. Giọng nói của lão tuy vừa đủ nghe nhưng lại vang vọng bên tai mỗi người như sóng dậy.
Lý Đình Nam vừa nghe vậy giật mình nhìn lại ba lão già trước mặt, dù cách mấy chục trượng nhưng cảm giác của hắn lúc này mơ hồ như nhìn vào trăng trong nước, không thể nắm bắt được thần vận của ba lão.
Đạp vội bộ pháp độc môn, thân hình hắn lướt vội đến cách ba lão già mấy trượng rồi chắp tay nói:
- Xin hỏi ba vị từ "sơn môn" nào đến?
Lúc này hắn đoán chắc ba lão già này là người từ "sơn môn" tới bởi nhìn ba lão lúc này hắn có cảm giác "sâu không lường được", chẳng khác nào sư phụ của hắn.
Một lão già không đáp mà nhìn thẳng Lý Đình Nam nói:
- Các ngươi muốn bảo mạng thì nhanh chóng rời khỏi nơi này!
Lý Đình Nam nghe xong câu này thì đầu óc ong ong bởi một lực đạo vô hình đè ép lên thân thể hắn, nhất là khu vực đại não bị chấn động mãnh liệt. Bây giờ hắn biết ba lão này đạo hạnh không kèm gì sư phụ hắn, có lẽ còn cao thâm hơn. Hít nhẹ một hơi lương khí hắn bình tĩnh hỏi:
- Ba vị tiền bối có thể cho vãn bối biết quý tính đại danh!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!