"Diệp tiểu tử, trong vòng mười năm cơ thể ngươi sẽ tự động hấp thu âm dương chi khí sau đó cốt cách của ngươi sẽ dần được thay đổi. Tuy không tạo ra một mầm mống tu tiên đích thực nhưng sẽ giúp ngươi sau này có cơ hội bước trên con đường tu luyện."
"Chỉ cần bổ sung đủ âm dương chi khí ngươi sẽ không phải chịu đựng mệt nhọc. Đây vốn không phải là công pháp gì cao thâm chỉ là một bộ pháp trận luyện thân thể mà chúng ta dành tặng cho ngươi. Sau này nếu có cơ hội gặp lại cũng không cần ngươi báo đáp" Giọng nói của Hắc Vô Thường vang lên trong đầu Diệp Nguyên.
Diệp Nguyên lảo đảo thân hình bước đến cạnh cửa sổ, đón lấy ánh nắng ấm áp, một lúc sau hắn mới thì thào:
- Mười năm! Hai lão này thật thích trêu đùa kẻ khác!
Sau một hồi ngồi dưới ánh dương quang Diệp Nguyên mới thấy thân thể khá lên chút. Dường như ánh nắng giúp bản thân hắn tăng cường thêm sức lực. Lắc lắc mình vài cái hắn bắt đầu nhớ lại những chuyện vừa xảy ra tối hôm qua.
Một lúc sau hắn lắc đầu lẩm bẩm:
- Cô độc a!
Nói rồi hắn đấy cửa ra khỏi phòng, vệ sinh sạch sẽ rồi đi thẳng xuống tầng dưới. Tuy thân thể đã có chút khá hơn nhưng bước chân hắn vẫn như người mang bệnh.
Một tiểu nhị thấy Diệp Nguyên lảo đảo liền nhanh miệng hỏi:
- Diệp công tử, người không sao chứ?
- Ta không sao? Diệp Nguyên cười cười đáp.
Diệp Nguyên gọi mấy món ăn sáng rồi nhâm nhi chén trà sau đó hướng một tên tiểu nhị hỏi:
- Triệu cô nương đâu rồi?
Tên tiểu nhị nghe thế thì chạy lại rồi cười đáp:
- Suýt nữa tiểu nhân quên mất! Sáng nay cô chủ có việc đã rời khỏi Dạ Hương Lâu, phải mươi ngày nữa mới trở lại.
Diệp Nguyên nghe thế nhíu mày hỏi:
- Triệu cô nương có nhắn lại gì cho ta không?
Hắn hỏi điều này bởi Triệu Nhã Nhi hẹn hắn hôm nay bắt đầu dạy nàng phong cách vẽ của hắn.
- Cô chủ bảo ngày sau trở về sẽ làm phiền công tử! Mọi sinh hoạt của Diệp công tử cô chủ đã giao phó cho bọn tiểu nhân lo liệu.
Diệp Nguyên nghe thế thì gật đầu rồi tiếp tục nhâm nhi chén trà nóng.
- Gần nửa năm rồi a! Cuộc sống có chút quen thuộc…! Hắn lẩm bẩm một mình.
- Diệp huynh! Trước cửa lớn của Dạ Hương Lâu, Lý Đình Nam không biết xuất hiện từ bao giờ cất tiếng gọi Diệp Nguyên.
- Thì ra là Lý huynh! Mau ngồi, mau ngồi! Diệp Nguyên nhìn ra phía cửa chính rồi vẫy tay.
- Ha hả! Diệp huynh xem ra đã quen với cuộc sống ở nơi này? Lý Đình Nam giọng nói tự nhiên thân thiết, vô cùng thoải mái.
- Cám ơn Lý huynh quan tâm! Cuộc sống lúc này không đến nỗi tệ! Diệp Nguyên cười đáp.
Mỗi lần nói chuyện cùng Lý Đình Nam đều khiến Diệp Nguyên có cảm giác vui vẻ. Rót vội tách trà đẩy sang phía bàn Lý Đình Nam, Diệp Nguyên hỏi:
- Lý huynh hôm nay rảnh rỗi đến thăm ta sao?
Lý Đình Nam cười "hắc hắc" nói:
- Diệp huynh quên chúng ta có cái hẹn Túy Thiên Lâu sao?
Diệp Nguyên nghe vậy chợt nhớ tới hôm trước chính mình đã mời Lý Đình Nam liền có chút xấu hổ rồi đứng dậy nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!