Diệp Nguyên lúc này có phần hưng phấn quá độ, vừa chào hỏi hai lão già xong thì đã biến đi biến lại mấy chục lần liên tục. Hắn có cảm giác cái trò điều khiển thần thức đi từ thế giới bên ngoài vào không gian tinh thần rất mới lạ và vui vẻ.
- Diệp tiểu tử, ngươi có ngừng biến ra biến vào không? Hắc Vô Thường quát lên.
Diệp Nguyên nghe thế cười cười rồi tiến vào không gian tinh thần nói:
- Các lão đừng giận, ta chỉ muốn thực hành cho thành thạo thôi.
Hắc Vô Thường nghe thế thì cười vang hỏi:
- Trò trẻ con này khiến ngươi vui như vậy?
Diệp Nguyên đáp:
- Tất nhiên, ta lần đầu tiên mới biết đến cái gì gọi là tiên thuật.
Thời gian trôi qua, Diệp Nguyên được hai lão giảng giải rất nhiều thứ về tu luyện chỉ có điều hắn nghe cho biết chứ bản thân hắn lúc này không thích hợp tu luyện công pháp của các lão. Tính tò mò nổi lên càng khiến Diệp Nguyên tra hỏi rất nhiều thứ về "thế giới tu tiên", hai lão cũng cố gắng giải đáp hết cho hắn hiểu. Có thể nói đêm hôm nay Diệp Nguyên đã tiếp nhận rất nhiều kiến thức mới lạ và quỷ quái khiến đầu óc hắn có chút ăn không tiêu.
Tuy vậy hắn vẫn rất thích thú với những kiến thức mới mẻ này.
Một lúc sau, Bạch Vô Thường cười nói:
- Tiểu tử, từ nay ngươi tu luyện công pháp tinh thần lực này là được, sau này nếu gặp được cơ duyên ngươi lại có thể bước trên con đường tu tiên.
Diệp Nguyên nghe thế đành gật đầu đồng ý.
- Được rồi! Ta đưa ngươi trở lại quán trọ!
Thần thức Diệp Nguyên chợt chấn động mãnh liệt, sau đó hắn cảm giác từng luồng năng lượng vô hình chảy dọc theo từng tia thần thức rồi lan tỏa đi khắp cơ thể. Lúc này hắn cảm giác thân thể tràn đầy lực lượng, dường như có thể nhấc bổng núi non.
- Ngươi thả lỏng tâm thần là được! Bạch Vô Thường nhắc khẽ.
Diệp Nguyên phân giải thần thức rồi trở về không gian thực tại. Lúc này hắn thấy mình đang cưỡi mây đạp gió lao vun vút về phía trước.
"Cảm giác này thật tuyệt" Diệp Nguyên trong đầu cảm thán một câu.
Nương theo ánh sáng mờ mờ ảo ảo của vầng trăng trên cao, từng dải núi non trùng điệp lướt đi vùn vụt dưới tầm mắt của hắn. Lần đầu tiên phi hành khiến Diệp Nguyên dâng lên cảm giác lâng lâng khó tả.
- Sau này ta có thể bay lượn như thế này không?
Hắc Vô Thường cười đáp:
- Nếu ngươi có thể tu luyện được một môn công pháp nào đấy thì không có gì là không được!
Diệp Nguyên cười hỏi lại:
- Các lão ngoài Âm Dương Vô Cực Quyết ra chẳng lẽ không còn công pháp nào khác?
Bạch Vô Thường đáp:
- Chúng ta chỉ có vô thượng công pháp mà ngươi lúc này thì không có cơ hội để tu luyện.
- Tại sao? Diệp Nguyên lại tò mò hỏi.
- Hà…! Nói đơn giản là cốt cách của ngươi không đủ. Hắc Vô Thường đáp.
Diệp Nguyên lẩm bẩm:
- Cốt cách không đủ sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!