Chương 13: Đồ án quỷ quái

Hoa văn bay lượn vần vũ trong không gian màu trắng, mỗi một đoàn hoa văn đều mang theo chút năng lượng kì dị. Diệp Nguyên lúc này đôi mắt đã nhắm chặt ngồi ở tư thế nhập định. Vì lúc này thân thể hắn do thần thức hóa thành nên khi công pháp Âm Dương Vô Cực Quyết vừa nhập thân thì đã bao phủ lấy tinh thần hắn.

Một khắc thời gian trôi qua.

"UU…uuu" Từng đợt âm thanh không biết xuất phát từ nơi đâu vang vọng không gian màu trắng. Cùng lúc này ấn đường của Diệp Nguyên cũng hiện lên một đồ án thái cực đen trắng đang tỏa ra kim sắc quang mang chói mắt.

Hắc Vô Thường thấy thế cao giọng:

- Lão Bạch! Chuyện gì xảy ra vậy?

Bạch Vô Thường lúc này cũng đầy ngạc nhiên đáp:

- Hình như thần thức của hắn tự bài trừ tâm pháp

- Cái gì? Sao có thể như thế được?

- Đừng hỏi ta! Ta cũng không hiểu tại sao!.

Lúc này không ai biết rằng đồ án kì lạ đã đưa Diệp Nguyên đến thế giới này đang tỏa sáng trên cao. Từng đoàn hoa văn kì quái trên đồ án đang bắt đầu vận chuyện theo một quỹ tích khó hiểu.

"Bồng…" Đúng lúc này không gian chấn động. Từ giữa ấn đường của Diệp Nguyên đồ án thái cực đen trắng tự động tách ra thành hai đồ án thái cực một đen một trắng rồi lao thẳng về phía Hắc Bạch Vô Thường. Không những thế, những hoa văn cổ ngữ đang vần vũ bay lượn trên cao cũng tự động biến thành từng điểm sáng nhỏ rồi tiêu tán vào hư vô.

Khi hai đồ án thái cực bay trở về nhập vào thân thể của Hắc Bạch Vô Thường thì thân hình hai lão đều giật mình một cái rồi đứng chết lặng không hề có chút dị động. Dường như hai lão vừa gặp phải chuyện gì đó không thể lý giải được.

- Âm Dương Vô Cực Quyết không thể dạy cho hắn!!! Hắc Vô Thường sau chút ngỡ ngàng lên tiếng.

- Đúng vậy! Bạch Vô Thường xác nhận.

- Làm sao lại như thế được! Hắn lẽ ra phải bị thiên địa phép tắc xóa đi linh hồn chi tâm rồi chứ???. Hắc Vô Thường nói.

- Ta cũng không hiểu tại sao linh hồn chi tâm của hắn vẫn còn nguyên vẹn! Bạch Vô Thường nói.

Hắc Vô Thường nghe vậy thì lầm bầm:

- Thật là tức chết! Vốn định dạy cho hắn vô thượng công pháp không ngờ lại thành công cốc.

Bạch Vô Thường nghe thế cười đáp:

- Ài! Xem như cũng là duyên…!

Hắc Vô Thường nghe thế hậm hực nói:

- Ngươi còn nói như thế sao? Người đầu tiên được chúng ta truyền pháp lại thất bại. Việc này nếu để người khác biết thì ta còn đâu mặt mũi.

- Ngươi lại lảm nhảm gì thế! Chúng ta đến nơi này chỉ sợ chưa có ai biết được! Bạch Vô Thường cười đáp.

- Dẫu sao ta cũng cảm thấy buồn bực không chịu được. Ngươi nói xem, vô thượng công pháp của chúng ta lại bị một tên tiểu tử chối bỏ không chịu học. Càng nghĩ càng khiến ta uất ức! Hắc Vô Thường lầm bầm.

- Được rồi! Đợi hắn tỉnh lại rồi tính! Bạch Vô Thường nói.

- Hắn đang ở chỗ kia?

- Phải! Hắn đang đi tìm chính bản thân hắn!

Đây là một tinh không kì lạ, muôn ngàn ngôi sao nhấp nháy tỏa sáng trong bao la vũ trụ. Diệp Nguyên bấy giờ đang lơ lửng huyền phù giữa tinh không. Hắn không biết bản thân đang lạc vào nơi nào nên đành dáo dác nhìn quanh.

"Ta vừa ở không gian tinh thần tại sao lại xuất hiện ở nơi này?" Diệp Nguyên thầm thắc mắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!