Một làn gió sớm mai lùa vào cửa tiệm làm người ta cảm thấy sảng khoái. Diệp Nguyên khẽ hít một hơi dài tận hưởng cái cảm giác khoan khoái này. Hơi thở tự nhiên như thấm vào da thịt hắn rồi lan tỏa khắp toàn thân, làm hắn có cảm giác thật khác lạ. Sau đó nhãn thần hắn lập tức tĩnh lặng như mặt nước hồ không gợn sóng. Cái nhìn về phía Triệu Nhã Nhi cũng trở nên thuần khiết như nhìn một bức tranh tuyệt đẹp vậy.
Ngồi đối diện với Diệp Nguyên, Triệu Nhã Nhi đáy mắt chớp động một tia kinh ngạc, rồi nàng lại cất tiếng nhỏ nhẹ:
- Diệp công tử thật khác người thường a!
Diệp Nguyên nghe vậy có chút buồn cười, ánh mắt đảo một chút quanh phòng. Lúc này đám nam khách trọ đang lén lút nhìn về phía bàn của hắn mà mục tiêu chính là Triệu Nhã Nhi.
Như thể hiểu được ánh mắt của Diệp Nguyên, Nhã Nhi cười nhạt nói:
- Nếu công tử không chê, mời công tử đến phòng ta nói chuyện!
Tiếng của nàng tuy nhỏ nhưng cả đám người trong tiệm đều nghe thấy rõ ràng. Khuôn mặt mỗi người đều hiện lên những biểu tình khác nhau nhưng có thể gộp chung thành bốn chữ: "Không thể tin được!"
Diệp Nguyên có chút bất ngờ nhưng lại cảm thấy chẳng có gì ngại ngần nên hắn nhanh chóng gật đầu đáp:
- Được! Nếu Triệu cô nương đã mời ta làm sao dám từ chối!
Bóng hai người nhanh chóng khuất sau chiếc cầu thang gỗ, bỏ lại sau lưng nhiều ánh mắt vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét.
Cùng thời điểm này bên trong một không gian màu trắng, hai bóng người một đen một trắng đang lơ lửng đứng nhìn một hư ảnh của một mỹ nữ tuyệt sắc. Diệp Nguyên nếu có thể đứng ở đây lúc này chắc chắn sẽ nhận ra mỹ nữ này vốn là Triệu Nhã Nhi.
- Lão Bạch! Làm thế nào tiểu tử kia có thể "hóa hình" ngay trong không gian tinh thần của hắn vậy?
- Cái này…có chút kì lạ!
- "Thần Thức Hóa Hình" vốn là bí kĩ trong một vài công pháp tu tiên thất truyền, không ngờ tiểu tử này lại học được! Bóng người màu đen nói.
- Ta thấy hắn cũng không biết đâu, bởi hư ảnh này cũng chỉ là đồ chơi mà thôi!
Bóng người màu trắng nói rồi bàn tay vẫy nhẹ, một tia bạch khí đâm xuyên qua hư ảnh mỹ nữ tuyệt sắc kia. Ngay lập tức hư ảnh mỹ nữ lập tức tan thành vạn điểm sáng màu trắng li ti rồi biến mất.
- Thấy chưa? Đến một tia tinh thần lực cũng không có để phàn kháng! Bóng người màu trắng lại cất tiếng nhận xét.
- Lão Bạch! Chúng ta có nên dạy hắn chút phương pháp tu luyện không?
- Không được! Tiên duyên chỉ có thể ngộ không thể cầu! Đây vốn là quy tắc từ xa xưa!
- Hắc hắc! Nhưng đây đâu phải là thế giới của chúng ta? Dù có dạy hắn trở thành ma đầu pháp lực thông thiên cũng chẳng ai quản được. Giọng nói đầy hứng thú của bóng người màu đen vang lên.
- Ngươi định làm gì? Bóng người màu trắng giọng nói có phần lo ngại.
- Hà hà! Ta để hắn tu luyện Âm Dương Vô Cực Quyết. Cho hắn kế thừa y bát của chúng ta!
- Lão Hắc! Ngươi lại giở trò gì đây? Âm Dương Vô Cực Quyết vốn người thường không thể học được. Ngươi quên nguồn gốc xuất xứ của chúng ta rồi ư?
- Vậy lão Bạch nhà ngươi nói đi! Có thể dạy hắn thứ gì? Dù ta rất bực vì bị hắn kéo đến nơi này nhưng dẫu sao ở cùng tiểu tử này một thời gian cũng có chút cảm tình.
- Ha ha ha! Ngươi có cảm tình với tiểu tử này sao? Thật nói dối không biết ngượng!
- Hay ta đem Đạo thuật, công pháp, của đám đạo sĩ ngày trước cướp được dạy cho hắn.
- Không được!
- Vậy ngươi đem công pháp Phật gia ngươi sưu tầm được dạy cho hắn.
- Không được!
- Thế thì ta đem mấy cuốn ma công thượng thừa trộm được trong Hư Vô Động cho hắn lựa chọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!