Chương 1: Không mục đích sống

Bên bìa rừng hoang vu vắng vẻ, một đám nha sai đang lăm lăm đao kiếm vây quanh một đám sơn tặc quần áo đầy máu me trộn lẫn với bùn đất. Tình thế lúc này nhìn qua cũng biết đám sơn tặc đã bị đám nha sai khống chế. Xa xa một đoạn trên con đường đầy cát sỏi là ba bốn thi thể đầy máu đang nằm bất động.

Bấy giờ một tên mặt mày bặm trợn chống thanh đao nhuộm đầy máu quỳ trên mặt đất hướng về phía một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi đang ngồi trên mặt đất hét:

- Con mẹ nhà ngươi, nam nhi đại trượng phu mà không dám giết người sao? Mau cầm kiếm đâm ta một nhát.

Thiếu niên đầu tóc rối bời, mặt mày lấm lem bùn đất ngẩng mặt lên bình tĩnh nói:

- Ta là người hiện đại. Người hiện đại không giết người vô cớ.

Tên kia nghe thế thì khuôn mặt ngơ ngác một chút rồi bỗng òa khóc mếu máo:

- Tiểu huynh đệ…đại ca…đại nhân…cầu xin ngươi đâm ta một nhát.

Thiếu niên nghe thế ánh mắt toát lên đầy vẻ phức tạp, dường như những lời van nài của tên bặm trợn kia đã làm hắn mủi lòng. Chỉ thấy hắn vơ lấy thanh kiếm bên cạnh mình rồi nhìn tên bặm trợn kia cười một cái.

"Phập" tiếng kim loại đâm thấu da thịt vang lên. Thiếu niên gục xuống nằm bất động trên mặt đất, trên bụng hắn còn cắm sâu thanh kiếm vừa nhặt được.

Tên bặm trợn thấy thiếu niên tự sát mà không chịu đâm mình thì cười cười như kẻ tâm thần rồi lẩm bẩm:

- Tại sao? Tại sao?

- Bắt hết tất cả về nha môn, những kẻ còn lại ném xác vào rừng cho chó ăn. Tiếng quát vang lên từ miệng của một gã bộ khoái trung niên trạc tuổi tứ tuần.

- Rõ! Một đám nha sai đồng loạt đáp rồi nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ của mình.

Đám thi thể bị ném bay vào những khóm cây dại bên bìa rừng, thiếu niên vừa tự sát kia cũng cùng cảnh ngộ với mấy kẻ xấu số nọ. Còn hơn mười tên sơn tặc thương thế đầy mình nhanh chóng bị tống vào chiếc xe tù bằng gỗ.

Gã bộ khoái nhìn một lượt xem xét mọi thứ rồi hô lớn:

- Hồi phủ.

Đám nha sai tung mình lên lưng ngựa, sau đó cả đoàn người nhanh chóng rời khỏi bìa rừng để lại sau lưng một đám xác chết đang bốc lên mùi máu nồng đậm.

Phiền muộn!

Làm người ai chẳng có phiền muộn!

Không có phiền muộn liệu có còn là người nữa không?

Hắn lúc này cũng đang rất phiền muộn bởi hắn không biết mình phải đi đâu, về đâu hay làm gì vào lúc này.

Hắn tên gọi Diệp Nguyên, năm nay hai mươi tư tuổi, là sinh viên của một trường hội họa danh tiếng. Thường ngày bạn bè gọi hắn là "họa thần". Danh hiệu này không phải vì ngòi bút của hắn xuất thần nhập hóa, mà bởi bức tranh nào của hắn cũng đầy màu sắc thần thoại, cổ tích. Ngay cả tranh hiện đại họa phố phường mà hắn cũng điểm thêm vài thiên thần bay qua bay lại. Hay tranh truyền thần tả thực hắn cũng cố nhét vào vài điểm "tinh quang" cho thêm phần đặc sắc.

Bởi thế mà suốt bảy năm kể từ ngày nhập học, hắn vẫn chưa tốt nghiệp được.

Vì sao hắn lại đến nơi này? Đừng hỏi hắn!

Đã ba tháng nay hắn ngày đêm trằn trọc, thiếu ăn thiếu ngủ ở cái địa phương quỷ quái này nhưng hắn không dám đưa ra ình một kết luận cuối cùng.

Nhìn đám dân quê tay mang, tay vác những nông cụ đi lại trên lòng đường, Diệp Nguyên chợt nở một nụ cười chán nản.

- Chủ quán, cho thêm bầu rượu.

- Được, được. Gã chủ quán tuổi chừng hai sáu, hai bảy, khuôn mặt chất phác niềm nở đáp rồi mang thêm một bầu rượu nhỏ bước vội đến bàn của Diệp Nguyên.

Đây vốn là một sơn thôn dưới chân núi, nên những quán rượu nhỏ như thế này thường do một người làm chủ kiêm luôn chức tiểu nhị bưng bê.

- Khách quan đến thăm họ hàng sao? Gã chủ quán có vẻ buồn chán nên vừa rót rượu vừa bắt chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!