Ở chính điện, Nefenmat vương và tể tướng Imhotep đang bàn về việc hai người bị ám sát.
Thấy hắn tiến vào thi lễ, Nefenmat vương liền nói:
- Không sao. Con ngồi xuống đây đi. _ Vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình.
- Chị con không sao chứ? _ Nhìn con gái ngất xỉu, hắn vô cùng lo lắng. Dù đã có Ưng vệ báo cáo lại, nhưng hắn vẫn rất lo, thấy Menfuisu quay lại liền hỏi.
- Vương tỷ không sao. Đã ngủ rồi. _ Ừm, trước người khác thì phải gọi là vương tỷ. Vì là người trong hoàng thất, phải hiểu quy củ.
- Menfuisu, con có đoán được người đã thích sát con là ai không? _ Nefenmat nhìn hắn hỏi. Mong có thể tìm được manh mối nào từ Menfuisu.
Menfuisu lắc đầu:
- Không. Tuy họ mặc y phục Libia, nhưng con không nghĩ người Libia lại dám hành động như vậy. Chưa kể, không ai ám sát người mà để lại chứng cứ cả. _ Hắn không nghĩ thế gian có kẻ ngốc như vậy. Hơn nữa, Libia và Ai Cập vừa giao hảo xong a.
- Thần cũng cùng suy nghĩ với điện hạ, thưa bệ hạ. Thần vô cùng tin tưởng thành ý của Libia trong đợt giao hảo này. _ Lên tiếng là Imhotep. Hắn có suy nghĩ giống Menfuisu. Thậm chí còn nghĩ ý đồ của trận ám sát này là ly gián Ai Cập và Libia nữa.
- Ừm. Nếu cả hai đều nghĩ vậy thì ta sẽ cho điều tra theo hướng khác. _ Nefenmat nghe hai người nói, gật đầu đáp.
Menfuisu bất đắc dĩ nhìn hắn. Phụ vương già rồi nên lẫn hay sao vậy?
- Bệ hạ. Cũng phải điều tra cả Libia nữa. Chúng ta không thể loại trừ bất cứ nghi ngờ nào khi chưa có chứng cứ xác thực. _ Imhotep cũng nghĩ như hắn. Chỉ là vẫn lên tiếng nhắc với Nefenmat vương. Nhận lấy là nụ cười hiền từ và cái gật đầu của hắn.
Imhotep lắc đầu thở dài. Bệ hạ đã không còn minh mẫn như trước nữa. Chỉ mong Menfuisu điện hạ và Asisu điện hạ nhanh chóng trưởng thành, trị vì Ai Cập. Vừa nghĩ vừa chờ mong nhìn Menfuisu. Như nhớ ra thứ gì đó, hắn cười với Menfuisu:
- Điện hạ. Minue vừa báo với thần, kiếm sắt đã được rèn xong rồi ạ. Làm theo cách điện hạ nói, quả nhiên đã rèn được kiếm sắt. _ Nghe hắn thông báo, cả Menfuisu lẫn Nefenmat vương đều vui cười. Đây quả là tin vui. Có kiếm sắt, Ai Cập không cần phải e ngại Hititle nữa.
Nefenmat vui mừng nhìn Menfuisu:
- Tốt rồi. Con quả là đem tới tin mừng cho Ai Cập ta. Cả việc thanh lọc nước bẩn nữa. Cả hai đều khiến Ai Cập ta ngày càng tốt đẹp.
Đúng vậy. Mấy ngày này hắn đã bắt đầu phổ biến trong nhân dân cách thanh lọc nước bẩn. Lại chỉ ọi người cách rèn kiếm sắt. Vốn hắn còn biết rất nhiều thứ thần kì hơn, nhưng thôi. Tạm thời chỉ vậy thôi. Không nên khiến họ bất ngờ đến hoảng sợ.
Còn về lý do tại sao hắn biết. Ha ha, đổ hết cho thần linh là xong a. Hắn chính là pharaoh tương lai của Ai Cập, có thể liên thông với thần linh cũng chẳng có gì lạ nha.
Ba người vui vẻ nói chuyện, còn nói về những chuyện hệ trọng của Ai Cập. Menfuisu được huấn luyện để trở thành người kế vị. Những thứ này hắn đã phải tiếp xúc từ lâu rồi.
Đột nhiên, có một người hầu tiền vào:
- Cống lễ của Libia đã được kiểm nghiệm kĩ càng rồi ạ. Không có bất kỳ vật nguy hiểm nào.
Imhotep gật đầu, phất tay cho hắn lui ra, quay lại nói với Nefenmat:
- Bệ hạ. Cống lễ của Libia lần này vô cùng hậu hĩnh. Điều này có thể cho thấy thành ý của Libia.
Nghe hắn nói, Nefenmat cũng gật đầu. Menfuisu bỗng đứng lên:
- Phụ vương, con muốn xem cống lễ của Libia một chút.
Nefenmat thấy hắn có hứng thú liền đứng lên theo:
- Ừm, ta cũng đi. Có lẽ sẽ có vật gì đáng quý. _ Con trai muốn, hắn đương nhiên sẽ không keo kiệt rồi.
Ba người tiến vào đại điện. Nhìn hàng loạt cống lễ được đặt trên thảm trải, hắn bước đến xem xét vài thứ.
Tay cầm lên một lắc chân xinh đẹp làm bằng bạc. Người Ai Cập thích vàng, nên đa số trang sức đều làm bằng vàng. Nhưng hắn lại thích bạc. Theo hắn nghĩ màu bạc này ánh lên vẻ đẹp huyền bí như trăng rằm của Asisu. Chọn lấy nó và một số trang sức hình rắn khác.
Hắn vẫn nhớ, Asisu vô cùng yêu thích hình rắn. Hắn cũng đồng ý với sở thích của nàng. Rắn là loài vật tượng trưng cho quyền lực, cho sự thông minh và bí ẩn, quả thật rất hợp với Asisu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!