Chưa đầy một tháng, chỉ khoảng mười ngày sau, vết thương ở chân của Công chúa Đức Ninh đã có chuyển biến tốt.
Tuy chưa hoàn toàn bình phục, nhưng điều đó chỉ còn là vấn đề thời gian.
Công chúa sai người mang lễ tạ sang cho ta.
Một hộp trân châu to bằng hạt nhãn và hai cuốn y thư quý hiếm không thể tìm thấy trên thị trường.
Ta rất vui, công chúa quả thật đã để tâm.
Điều tuyệt vời hơn nữa là người được công chúa phái đến lại chính là Lý Tuân.
So với lần trước ở phủ công chúa, lần này hắn ít nói hơn nhiều.
Ngoài việc truyền đạt lời cảm tạ của công chúa, không hề thốt ra nửa câu dư thừa.
Lưng vẫn thẳng, ánh mắt lại cố tình tránh né ta, sắc mặt không thể coi là tốt, thậm chí có phần tiều tụy.
Hắn vốn là thiếu niên ôn hòa, đoan chính.
Nay đã đề tên bảng vàng, lại được công chúa coi trọng, vậy mà lại mang dáng vẻ âm u, suy sụp như vậy.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Khi rời đi, vừa đến chỗ bình phong đầu ngõ, hắn bỗng quay đầu nhìn ta.
Cách cả một khoảng sân lớn, ta vẫn có thể mơ hồ thấy ánh sáng vụn vỡ trong mắt hắn.
Ta biết, hắn đã hối hận rồi.
Nửa tháng sau, ta được triệu vào cung yết kiến Hoàng thượng.
Lúc này, vết thương ở chân của công chúa Đức Ninh đã hoàn toàn khỏi hẳn, nàng bắt đầu trả thù bằng cách không ngừng tham dự yến tiệc, ca ngợi ta đến tận mây xanh.
Là con gái duy nhất của Đại tướng quân trấn quốc, ta vốn đã là tâm điểm.
Giờ lại có thêm lời khen từ công chúa, danh tiếng của ta càng thêm chói lọi.
Nhưng ngoại trừ công chúa, chẳng ai dám gửi thiệp mời cho ta.
Bởi vì cha là người nắm giữ phần lớn binh quyền trong thiên hạ.
Từ xưa đến nay,
"thỏ ch/ế//t thì chó săn bị nấu", quân vương vốn đa nghi và bạc tình.
Dù ngoài mặt Hoàng thượng vẫn thân thiết với cha, nhưng ai biết trong lòng ngài nghĩ gì?
Đối với một
"con gái của Đại tướng quân" bỗng dưng xuất hiện như ta, liệu Hoàng thượng sẽ có toan tính gì?
Mọi người không đoán được lòng vua, đành án binh bất động.
Hôm ta vào cung, cha ta còn hồi hộp hơn cả ta.
Y phục, trang sức đều được chuẩn bị từ sớm, ta búi tóc theo kiểu Phi Thiên đang thịnh hành trong kinh thành, trang điểm xong, trông cũng chẳng khác mấy so với tiểu thư nhà quyền quý.
Cha vỗ vai ta thật mạnh, chuẩn bị cả nửa ngày chỉ nói được một câu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!