Chương 41: Vực Trừ Ma (2)

Trời vừa hửng sáng, thấy Yến Thanh Hà dường như đã ngủ say, Tự Tự Như đút tay vào trong tay áo, ung dung rời khỏi tiểu viện của y.

Sáu năm hắn không trở về Thiên Cực môn, cũng chẳng thấy nơi này có gì thay đổi lớn lao.

Hắn một đường đi về phía Linh Lung điện của sư phụ Hư Linh Tử. Trên đường đi, gặp phải một đệ tử xa lạ, hắn liền tóm lấy người ta, thản nhiên dặn dò: "Yến Thanh Hà bất tỉnh nhân sự trong viện, mau phái người đi xem!"

Tên đệ tử bị hắn túm lấy cổ áo chỉ là một tiểu đệ tử, trông chừng mười hai mười ba tuổi, nghe vậy liền vùng vẫy hai tiếng, quát: "Ngươi là ai, mau buông ra!"

Tự Tự Như buông tay, đưa tay vỗ vỗ đầu tiểu đệ tử: "Nhanh lên."

Tiểu đệ tử bực bội hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

Tự Tự Như chớp mắt, hỏi ngược lại: "Ta là ai quan trọng hay việc Yến Thanh Hà hôn mê bất tỉnh quan trọng hơn?"

Tiểu đệ tử cau mày do dự một lát, chợt nhớ gần một tháng nay quả thật có nghe đồn đại sư huynh bị trách phạt, thậm chí còn có cả tin đồn các vị sư huynh sư tỷ khác đến điện sư phụ cầu xin.

Cậu ta do dự một hồi, bèn xoay người chạy ngược trở lại, vừa chạy vừa không quên ngoái đầu dặn dò: "Ngươi ở đây đừng đi lung tung, chờ ta đưa người đến xem sư huynh xong sẽ quay lại tìm ngươi."

Tự Tự Như qua loa đáp "ừ ừ" hai tiếng. Sau khi tiểu đệ tử chạy xa, hắn lại đút tay vào trong tay áo, lom khom như một lão già, tiếp tục đi về phía Linh Lung điện.

Đến gần cửa điện, từ xa đã thấy hai ba đệ tử đang ngồi thiền trên khoảng đất trống.

Người dẫn đầu chính là Lưu Oanh. Vị sư tỷ này mỗi lần gặp hắn đều cau mày lạnh mặt. Lúc này Tự Tự Như không có tâm trạng trêu ghẹo nàng ta, bèn dừng bước, xoay người một cái, định từ cửa hông lẻn vào tìm Hư Linh Tử.

Vòng một vòng lớn đến cửa hông thì trời đã sáng hẳn.

Ánh nắng chói chang của Thiên Cực môn đã bao phủ khắp mọi ngóc ngách.

Tự Tự Như vừa định lén mở cửa hông thì cửa từ bên trong bật mở.

Một lão già râu tóc bạc phơ đứng ở cửa, bốn mắt nhìn nhau với hắn.

Hư Linh Tử vừa nhíu mày, Tự Tự Như đã cười hì hì: "Sư phụ, sao người lại đi ra từ đây?"

Hư Linh Tử hừ lạnh một tiếng, chắp tay sau lưng, ung dung thốt ra một câu: "Tỉnh rồi."

Mắt Tự Tự Như cong lên, chen qua người Hư Linh Tử đi vào trong, sau đó đóng sầm cửa hông lại, cười hỏi: "Sư phụ dậy sớm vậy, người định đi đâu thế?"

Lời nói, biểu cảm, ngữ điệu của hắn đều không đứng đắn. Hư Linh Tử nhướng mày, vẫn giữ nguyên vẻ ngoài đạo mạo: "Ngươi có chuyện gì?"

Tự Tự Như gãi đầu, lấy đá Nữ Oa từ trong tay áo ra, đưa đến trước mặt Hư Linh Tử: "Sư phụ, đá Nữ Oa ở chỗ con này."

Hư Linh Tử ngẩng đầu liếc mắt nhìn, thản nhiên nói: "Ta biết."

Tự Tự Như thu tay lại: "Cột trụ trong Vực Trừ Ma bị nứt, ma vật tràn ra, dùng cái này là có thể vá lại được phải không, sư phụ?"

Hư Linh Tử khẽ gật đầu.

Tự Tự Như liền cười: "Vậy con có một chuyện rất muốn hỏi sư phụ. Hỏi xong, con sẽ mang đá Nữ Oa đi vá chỗ nứt cùng người."

Hư Linh Tử nghe vậy nói: "Không cần ngươi đi, để Thanh Hà đi cùng ta là được."

Tự Tự Như bĩu môi: "Y bị người đánh tàn phế rồi, một thời gian ngắn không xuống giường được đâu."

Hư Linh Tử nghe vậy lại hừ lạnh một tiếng, một lúc lâu sau mới nói: "Ta chưa từng đánh nó."

Tự Tự Như hỏi ngược lại: "Chẳng phải sáu năm trước người đã đánh y rồi sao?"

Hư Linh Tử dù sao cũng đã sống hơn trăm tuổi, chẳng mấy chốc đã hiểu ra, bèn mỉm cười nói: "Ngươi muốn thay nó đến tìm ta tính sổ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!