Chương 37: Tự Bán tiên. Chương 37: Thiên Cực Môn (2)

Lúc Lưu Anh và Liễu thúc chạy vào phòng ngủ của Hà Chẩm, Yến Thanh Hà đang dựa lưng vào tường ngồi trên mặt đất, đầu hơi cúi xuống, sắc mặt trắng bệch, trước ngực có vài vết máu.

Tự Tự Như nhắm mắt gối đầu lên chân y, cả hai đều im thin thít, không rõ sống chết ra sao.

Lưu Anh vừa bước vào cửa, nhìn thấy cảnh tượng này, liền thốt lên: "Sư huynh…"

Yến Thanh Hà lúc này mới hơi nghiêng đầu, giọng khàn đặc như bị bỏng: "Bao lâu rồi?"

Lưu Anh mắt đỏ hoe, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ phút này trông vô cùng tiều tụy: "Từ lúc hai người biến mất trong phòng Hà Chẩm đến nay đã hơn một tháng rồi."

Yến Thanh Hà nhắm mắt lại.

Liễu thúc bổ sung: "Một tháng trước đã phái các đệ tử canh giữ trước cửa phủ đệ nhà họ Hà. Vừa rồi thấy từ hướng phòng ngủ có một luồng hắc khí bay ra, loạng choạng tiến vào tiền viện rồi biến mất không còn một chút dấu vết, hẳn là đã quay về Côn Luân Kính. Vì vậy, tôi và Lưu Anh mới chạy đến đây xem tình hình."

Ngón tay Yến Thanh Hà đặt trên cánh tay Tự Tự Như khẽ khựng lại.

Lưu Anh mắt đỏ hoe, cố gắng hết sức để giữ vững sự bình tĩnh của tam sư tỷ trong môn phái, ưỡn thẳng lưng hỏi: "Sư huynh, hiện tại huynh cảm thấy thế nào?"

Yến Thanh Hà ngẩng đầu lên: "Ta không sao."

Sau đó y dặn dò: "Xem thử Hà Chẩm trên giường hiện giờ thế nào rồi?"

Liễu thúc nghe vậy liền đi tới bên giường, ông cúi người xuống dò xét một lúc.

Lưu Anh đi đến bên cạnh Yến Thanh Hà, giọng khàn đặc nói: "Tiểu sư muội cô ấy…"

Yến Thanh Hà đưa hai ngón tay đặt lên động mạch cổ của Tự Tự Như, cảm nhận được mạch đập vẫn còn khá rõ ràng, ngón tay y vẫn đặt trên cổ, khẽ "ừm" một tiếng: "Ta biết rồi."

Lưu Anh mắt lại đỏ hoe, cô cố gắng kìm nén cảm xúc, cứng nhắc nói: "Thi thể đã được đưa về Thiên Cực Môn."

Yến Thanh Hà khẽ siết nhẹ ngón tay đang đặt trên mạch của Tự Tự Như, y đáp: "Biết rồi."

Lưu Anh lúc này mới chuyển tầm mắt sang khuôn mặt Tự Tự Như đang nằm trên đùi Yến Thanh Hà: "Hắn…" Lời còn chưa dứt, Liễu thúc đã đi tới, lắc đầu với Yến Thanh Hà: "Hết hơi thở rồi."

Lưu Anh quay đầu nhìn về phía giường, có vẻ hơi kinh ngạc: "Sao có thể như vậy?! Vậy còn đá Nữ Oa đâu?"

Yến Thanh Hà gật đầu với Liễu thúc ra hiệu đã biết.

Liễu thúc cúi người xuống, thử hơi thở của Tự Tự Như: "Vẫn chưa tỉnh lại?"

Lưu Anh cũng quay đầu lại hỏi: "Hắn bị sao vậy?"

Yến Thanh Hà chống người muốn đứng dậy, một lúc sau như đã nghỉ ngơi đủ, y bế Tự Tự Như đang gối đầu trên chân mình lên: "Vẫn chưa tỉnh lại, Nữ Oa Thạch hẳn là ở trên người hắn, về môn phái trước, đợi hắn tỉnh lại rồi nói." Y dừng một chút rồi dặn dò: "Lưu Anh, muội để lại mấy người ở đây cùng xử lý chuyện của Hà Chẩm."

"Vâng."

Lưu Anh vốn có rất nhiều điều muốn hỏi, thấy Yến Thanh Hà có vẻ khó khăn khi bế Tự Tự Như, liền lập tức đáp ứng, muốn tiến lên giúp đỡ.

Yến Thanh Hà nhàn nhạt đáp: "Không cần", rồi bế Tự Tự Như đi ra ngoài.

Yến Thanh Hà tinh thần sa sút, bế Tự Tự Như đã thấy khó khăn, không thể ngự kiếm quay về môn phái, chỉ có thể để cho mấy sư đệ đưa về.

Y cả một ngày một đêm không chợp mắt, sau khi về đến môn phái, y bế Tự Tự Như đi thẳng về tiểu viện của mình.

Sau khi đặt Tự Tự Như xuống giường, Yến Thanh Hà trầm mặc ngồi bên bàn một lúc, sau đó đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp phòng.

Tiểu đồng ngày thường giúp y dọn dẹp tiểu viện, thấy y trở về liền chạy đến chào hỏi: "Ngài đã về."

Vừa vào cửa đã thấy Yến Thanh Hà đang dọn dẹp đồ đạc, có chút kinh ngạc, vội vàng tiến lên giúp đỡ: "Ngài đang tìm gì vậy? Để ta giúp ngài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!