Tự Tự Như đồng ý để Yến Thanh Hà đưa mình về Thiên Cực môn.
Vô Vọng sơn vốn dĩ tràn đầy sức sống, giờ đây chỉ còn lại màn chướng khí u ám bao phủ. Con đường lên núi với hàng trăm bậc thang đá trắng tinh khôi nay cũng bị hắc khí quấn quanh, âm u đến rợn người.
Yến Thanh Hà nắm tay Tự Tự Như, chỉ trong nháy mắt đã lên đến đỉnh núi. Tự Tự Như im lặng một lúc, rồi bất chợt bật cười khi nhớ về chuyện xưa: "Lúc trước leo mấy bậc thang này thôi mà, lần nào ta cũng thở hổn hển."
Yến Thanh Hà liếc nhìn hắn, không nói gì.
Hai người bước qua bậc thang, đi qua cánh cổng lớn không một bóng người canh gác, tiến vào bên trong sơn môn.
Trước đây, Thiên Cực môn quanh năm đều tràn ngập ánh nắng mặt trời. Nếu là đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở đây, chưa từng bước chân ra khỏi cửa, có lẽ sẽ không biết trên thế giới này còn có mưa gió, sấm chớp.
Thế nhưng lúc này, bên trong sơn môn lại bị bao phủ bởi một tầng sương mù đen mỏng manh, những bóng đen ma quái thoắt ẩn thoắt hiện, lướt qua trước mắt.
Vừa vào trong, Tự Tự Như đã nói muốn đến Vực Trừ Ma xem thử.
Yến Thanh Hà đáp: "Chờ vài ngày nữa rồi đi."
Tự Tự Như đáp một tiếng rồi im lặng. Yến Thanh Hà nắm tay hắn, đưa hắn về căn viện nhỏ mà hai người đã sống hơn mười năm qua.
Trong viện của Yến Thanh Hà, ma khí không hề tản mác khắp nơi mà vẫn yên tĩnh như tờ, giống như một hòn đảo hoang vắng không người ghé thăm.
Khi màn đêm buông xuống, ngay cả ánh trăng trên Thiên Cực môn cũng nhuốm một màu đỏ máu kỳ dị.
Tự Tự Như học theo thói quen của Yến Thanh Hà, nửa đêm ra bờ ao cho cá ăn. Lũ cá trong ao của hắn, trong hoàn cảnh này, vậy mà vẫn còn sống, đang lắc lư cái đuôi, bơi lội tung tăng dưới ánh trăng rùng rợn.
Tự Tự Như ngồi xuống tảng đá Yến Thanh Hà thường ngồi, lấy đá Nữ Oa từ bên hông ra, soi xuống mặt nước quan sát một lúc, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường. Hắn lại cất viên đá vào trong người.
Ngồi yên lặng một lúc, Tự Tự Như lấy ít thức ăn cho cá từ trong bát, tùy ý ném vài hạt xuống nước. Những con cá đang thong dong bơi lội trong ao lập tức bu lại tranh nhau đớp mồi.
"Tsk tsk…" Tự Tự Như chép miệng, lại ném thêm vài hạt thức ăn xuống.
Hắn đã nghĩ thông suốt cách phá giải thế cục bế tắc này, chỉ là trong lòng vẫn có chút không cam tâm.
Không cam tâm Yến Thanh Hà lại bị một lũ ma vật tầm thường mê hoặc, cũng không cam tâm chính mình đã hết lời khuyên nhủ, dỗ dành mà y vẫn không chịu hồi tâm chuyển ý, càng không cam tâm khi biện pháp duy nhất hắn nghĩ ra lại là một biện pháp tồi tệ như vậy.
Yến Thanh Hà bị mê hoặc, tin rằng hắn đã chết, vậy thì tâm ma của y chính là hắn.
Tự Tự Như ngửa đầu nhìn trăng thở dài, tự hỏi bản thân có đức năng gì mà trước kia khiến Yến Thanh Hà nói hắn là tâm ma của y, bây giờ lại khiến y vì hắn mà rơi vào ma chướng, thậm chí còn muốn nhập ma.
"Điên rồi…"
Tự Tự Như ngửa đầu lẩm bẩm.
Hắn lại rải thêm vài hạt thức ăn xuống nước, Yến Thanh Hà từ trong nhà bước ra. Y đứng sau lưng Tự Tự Như một lúc, rồi cúi người, ghé sát vào lưng hắn, lấy thức ăn cho cá từ tay Tự Tự Như.
"Ê ê…" Tự Tự Như kêu lên hai tiếng, "Bên kia không phải có sao? Sao phải lấy từ tay ta?"
Yến Thanh Hà lấy một nhúm thức ăn, nghiêng đầu hôn lên má Tự Tự Như, rồi mới đứng thẳng người, ném hết chỗ thức ăn trong tay xuống ao.
Tự Tự Như lại nói: "Cho ăn nhiều quá sẽ chết đấy."
Yến Thanh Hà đáp: "Dù sao cũng là giả, chết thì chết thôi."
Tự Tự Như nói: "Ta cũng là giả."
Yến Thanh Hà nhìn hắn: "Ngươi không phải."
Tự Tự Như ném chỗ thức ăn còn lại vào bát, phủi phủi tay, nghiêng đầu nhìn Yến Thanh Hà, hỏi lại lần nữa: "Sư huynh, khi nào chúng ta đi Vực Trừ Ma? Ta cảm thấy giấc mơ này sắp sụp đổ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!