Ngước mắt nhìn y, bỗng chốc, trong lòng Tự Tự Như dâng lên một nỗi nghi hoặc khó tả. Hắn không phân biệt nổi rốt cuộc người trước mặt là đại sư huynh mình, hay chỉ là một con yêu ma đội lốt.
Hắn nghiến chặt răng, quyết định xé toạc lớp màn mỏng manh che đậy bí mật mà cả hai người đều ngầm hiểu bấy lâu nay, lạnh lùng hỏi: "Có phải huynh đã giết cả nhà họ Hà?".
Yến Thanh Hà không hề tỏ ra kinh ngạc hay nghi hoặc, chỉ thản nhiên đáp: "Không phải."
Tự Tự Như nhíu mày, cất bước đi về phía trước. Mưa vẫn rơi không ngớt, Yến Thanh Hà lặng lẽ đi bên cạnh, chiếc ô nghiêng hẳn về phía hắn.
"Vậy là ai?", Tự Tự Như lẩm bẩm tự hỏi.
Yến Thanh Hà vẫn im lặng, nét mặt không chút gợn sóng.
Hắn tiếp tục bước đi, ánh mắt thẫn thờ nhìn những giọt mưa tí tách rơi xuống từ mép ô. Bỗng nhiên, một tiếng sấm rền vang dội trong tâm trí hắn.
– Lúc ở nhà họ Hà, Thẩm Địch từng nói đùa với mình rằng, nhìn An Tức già dặn thế thôi chứ thật ra mới chỉ hơn hai mươi tuổi. Vậy thì chắc chắn là cậu ta ít tuổi hơn mình rồi, sao có thể mình lần này tỉnh lại mới chỉ năm, sáu tuổi mà cậu ta đã hơn mười?
Đây là giấc mơ của Hà Trấn, là thế giới mà y tha thiết mong ước với người vợ hiền dịu, đứa con gái xinh đẹp, vạn vật đều được tạo ra theo ý muốn của y. Sao y có thể vô duyên vô cớ để An Tức lớn hơn mình nhiều tuổi như vậy mà nhận làm con nuôi?
Tự Tự Như chậm rãi xoa xoa ngón tay lên lớp vải áo, đầu óc trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.
– Trưa nay nhà họ Hà gặp nạn diệt môn, sau khi mình đẩy cửa bước vào thì rõ ràng là chưa được bao lâu, nha sai đã tìm đến, chắc chắn là có kẻ đã báo quan.
Người đó chỉ có thể là… kẻ sống sót duy nhất trong nhà họ Hà.
Tự Tự Như quay đầu nhìn Yến Thanh Hà, y cũng nghiêng đầu nhìn lại hắn.
"An Tức."
Hắn cau mày thốt ra hai chữ.
Yến Thanh Hà vẫn giữ nguyên sắc mặt, không nói một lời.
Chắc chắn là An Tức, kẻ dị biệt trong giấc mơ của Hà Trấn. Có lẽ hôm đó cậu ta đã nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và Hà Trấn, tưởng rằng sau khi giết sạch cả nhà rồi giết Hà Trấn sẽ có được Nữ Oa thạch.
Cậu ta muốn có được đá Nữ Oa…
Tự Tự Như dừng bước, nhìn Yến Thanh Hà.
– Cũng giống như Yến Thanh Hà, đã nhập ma rồi.
"Nó muốn làm gì?", Tự Tự Như trầm giọng hỏi.
Vốn dĩ chỉ là lẩm bẩm một mình, chẳng hề muốn người bên cạnh đáp lời, thế nhưng Yến Thanh Hà lại bất ngờ lên tiếng: "Đến Thiên Cực môn, mở Vực Trừ Ma, thả hết yêu ma bị giam cầm trong đó ra ngoài."
Tự Tự Như kinh ngạc nhìn y: "Huynh nói gì?".
Yến Thanh Hà im lặng nhìn lại hắn.
Trong đầu hắn hiện lên hàng vạn câu hỏi, nhưng cuối cùng vẫn chọn hỏi điều quan trọng nhất: "Ý huynh là… bây giờ nó đang ở Thiên Cực môn?".
Yến Thanh Hà dường như trầm ngâm một lúc, sau đó thản nhiên thốt ra hai chữ: "Không, nó chết rồi."
Tự Tự Như chưa kịp phản ứng: "Cái gì?", dứt lời, hắn lập tức hiểu ra, sắc mặt liền biến đổi. "Huynh đã giết nó?", nói xong, hắn lại tự trấn an bản thân, tự mình giải thích, "Vì nó muốn mở Vực Trừ Ma thả yêu ma, nên huynh mới giết nó?".
Yến Thanh Hà không trả lời ngay.
Một lúc sau, Tự Tự Như không chờ đợi câu trả lời nữa, hắn tự hỏi: "Tại sao nó lại muốn thả đám yêu ma trong Vực Trừ Ma ra? Làm vậy có ý nghĩa gì?".
Yến Thanh Hà suy nghĩ một lúc, rồi chậm rãi giải thích: "Nó đã chết ngoài giấc mơ rồi, muốn thả yêu ma trong Vực Trừ Ma ra để mở Côn Luân Kính, đi theo đám yêu ma đó phá vỡ Côn Luân Kính để trở về thế giới thực, sống lại trong thân xác này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!