Chương 30: Tàng Thư Các (2)

Tiếng ve sầu kêu râm ran trên núi Vô Vọng ngày hè.

Từ sau khi tỏ tình với Yến Thanh Hà, Tự Tự Như không đến Tàng Thư Các nữa, ngày nào cũng lang thang khắp nơi.

Yến Thanh Hà ở lại Thiên Cực Môn nhiều hơn, phần lớn thời gian đều ngồi trong sân của mình, nhưng trông y ngày càng tiều tụy, cả người toát ra vẻ bệnh tật lạnh lẽo.

Để dỗ dành Yến Thanh Hà vui vẻ, Tự Tự Như muốn dẫn y đến suối nước lạnh mà hắn tìm thấy trên núi Vô Vọng để giải nhiệt.

Đến nơi, Tự Tự Như cởi áo ngoài, nhảy xuống nước bơi lội, bơi được vài vòng, hắn ngoi đầu lên khỏi mặt nước: "Sư huynh, xuống đây đi."

Yến Thanh Hà ngồi trên tảng đá ven bờ, chống cằm, vẻ mặt thản nhiên nhưng ánh mắt lại không rời khỏi Tự Tự Như, giống như một pho tượng bằng ngọc.

Tự Tự Như bước lên khỏi mặt nước, bộ y phục ướt sũng dính chặt vào người, hắn vươn tay, khẽ cong ngón tay về phía Yến Thanh Hà: "Sư huynh, lại đây."

Yến Thanh Hà nhìn chằm chằm Tự Tự Như, nhưng không có động tĩnh gì.

Tự Tự Như tặc lưỡi, hắn lặn xuống nước, bơi về phía Yến Thanh Hà.

Tự Tự Như rất giỏi bơi lội, hắn di chuyển linh hoạt trong nước như một con cá, không bao lâu đã bơi từ giữa hồ đến trước mặt Yến Thanh Hà.

Yến Thanh Hà nhìn hắn ngoi lên trước mặt mình, mái tóc ướt sũng dính bết vào nhau.

Tự Tự Như đưa tay lên lau những giọt nước trên mặt, sau đó vén mái tóc rối bời ra sau, hắn nằm sấp trên tảng đá bên cạnh Yến Thanh Hà, hỏi: "Nghe nói mấy hôm nữa Linh Lung phải xuống núi làm nhiệm vụ?"

Yến Thanh Hà nhìn hắn bằng đôi mắt đen láy: "Ừ."

Y thản nhiên đáp.

Tự Tự Như vừa vuốt mái tóc dính trên trán ra sau, vừa hỏi: "Muội ấy xuống núi làm nhiệm vụ gì?"

Yến Thanh Hà đáp: "Không phải chuyện gì quan trọng."

Tự Tự Như nhướng mày nhìn Yến Thanh Hà đang ngồi: "Vậy chắc là không có nguy hiểm gì, đúng không?"

Yến Thanh Hà không đáp, đột nhiên cúi người xuống, đưa một ngón tay lạnh lẽo nâng cằm hắn lên, sau đó cúi đầu hôn lên môi hắn.

"…" Tự Tự Như sững sờ.

Hắn để mặc đôi môi lạnh lẽo của Yến Thanh Hà áp lên môi mình, một lúc sau mới đưa tay nắm lấy cánh tay Yến Thanh Hà, dùng sức kéo y từ trên bờ xuống nước.

Yến Thanh Hà rơi xuống nước, lông mày hơi nhíu lại, y rời khỏi môi Tự Tự Như.

Tự Tự Như lại khẽ cười: "Sư huynh, tay huynh lạnh quá."

Nói xong, hắn đưa tay ôm lấy gáy Yến Thanh Hà, áp môi mình lên, nhẹ nhàng cọ xát trên môi y một lúc, sau đó hơi hé môi, dùng răng cắn nhẹ lên môi Yến Thanh Hà, rồi luồn lưỡi vào giữa khe môi y.

Trong nước có lực đẩy, hai người đứng không vững, y phục cũng trôi nổi trên mặt nước.

Tự Tự Như dứt khoát ôm lấy đầu Yến Thanh Hà, kéo y lặn xuống nước.

Nước suối trên núi Vô Vọng trong vắt, ngọt ngào, hai người ôm nhau hôn nhau dưới nước, ánh nắng mùa hè chiếu xuống mặt nước lấp lánh, soi bóng hai người mơ hồ, hư ảo.

Khả năng nín thở của Tự Tự Như đã hơn người thường rất nhiều, nhưng vẫn không bằng Yến Thanh Hà, trước khi hết hơi, hắn buông Yến Thanh Hà ra, ngoi lên mặt nước.

Vì thiếu dưỡng khí, cộng thêm hơi nóng của mùa hè, nên khi ngoi lên khỏi mặt nước, hắn nằm sấp trên tảng đá ven bờ, thở hổn hển, mặt hơi đỏ ửng.

Yến Thanh Hà cũng theo sát phía sau, y vốn dĩ y phục chỉnh tề, trên mặt mang theo vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng sau khi lên khỏi mặt nước, y phục đã xộc xệch, tóc tai rối bời, dính bết vào người, ngực phập phồng, môi đỏ hơn ngày thường, trên môi còn đọng một lớp nước mỏng.

Y bước chậm rãi đến bên cạnh Tự Tự Như, nhìn thấy hắn đang nằm sấp trên tảng đá th* d*c, y hơi nhướng mày, sau đó cúi đầu hôn lên khóe môi hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!