Nhưng nếu lão bằng hữu đã nói như vậy, hiển nhiên không phải chuyện tầm thường.
"A Thanh nói muốn thu gom một ít hạt lúa giống có chất lượng tốt để dùng vào việc quan trọng.
Nó hỏi xem trong thôn có ai giữ lại giống tốt hay không, muốn mua một ít.
Ta nhớ lúa năm nay nhà ông thu hoạch thuộc loại tốt nhất trong thôn.
Ông còn để lại lúa giống không?"
"Đương nhiên là có, ta để lại không ít nữa là đằng khác. Trong thôn có mấy nhà đã hẹn lấy lúa giống của ta rồi.
Bên thông gia cũng nói muốn xin giống, nên ta giữ lại hai bao."
Lão Vương nghe Trương lão gia tử khen lúa nhà mình thì vẻ mặt đầy tự hào.
Nhưng rất nhanh, ông lại lộ vẻ nghi hoặc: "Nhưng A Thanh cần lúa giống để làm gì? Chẳng lẽ nó định làm ruộng?"
"Ta cũng không biết, nhưng A Thanh là người làm việc lớn. Nó đã cần lúa giống, ắt hẳn có dụng ý riêng.
Khó lắm nó mới mở miệng nhờ, chúng ta tuyệt đối không thể cản trở."
"Đúng vậy, A Thanh hiếm khi nhờ vả, sao chúng ta có thể từ chối? Ta bảo A Cầu mang hai bao lúa giống trong nhà sang chỗ ông."
A Cầu chính là con út của lão Vương, cũng là chàng trai trẻ lúc nãy ra tiếp Trương lão gia tử.
"Mang hết qua sao? Ông không giữ lại cho mình à? Vậy ăn nói thế nào với bên thông gia?" Trương lão gia tử tròn mắt.
"So với chuyện của A Thanh, mấy thứ này chẳng đáng gì. Cùng lắm thì năm sau ta để dành nhiều lúa ăn hơn, trồng giống kém hơn một chút là được.
Còn bên thông gia, ta nói vài câu là xong."
Lão Vương nói rất thản nhiên.
Hơn nữa, ông tin rằng những người khác trong thôn, nếu biết lúa giống là đưa cho A Thanh, cũng sẽ chẳng ai phản đối.
"Được rồi, ông đã nghĩ kỹ là được. Bảo A Cầu mang đồ sang nhà ta, ta còn phải đi mấy nhà nữa, rồi chúng ta cùng mang lên núi."
Sau đó, Trương lão gia tử lần lượt ghé thăm từng nhà trong thôn có trồng lúa năm nay.
Nghe nói Lục Thanh cần lúa giống, ai nấy đều không do dự, lập tức mang ra loại giống tốt nhất trong nhà, tập trung về nhà Trương lão gia tử,
rồi chuẩn bị cùng nhau mang lên tiểu viện giữa sườn núi.
"Lão Trương, lão Trương!"
Ngay lúc Trương lão gia tử và mọi người chuẩn bị lên núi, một lão nhân cùng tuổi họ vội vã chạy tới.
"Các ông định mang lúa giống lên núi à?"
"Đúng vậy, sao thế, lão Lâm, ông cũng đi à? Ta nhớ năm nay nhà ông không trồng lúa mà?" Trương lão gia tử ngạc nhiên hỏi.
"Nhà ta không trồng lúa, nhưng năm ngoái có trồng lúa mì. Ông hỏi A Thanh giúp ta xem nó có cần hạt lúa mì không được không?"
"Hạt lúa mì?" Trương lão gia tử do dự, "A Thanh không nói chuyện này, chỉ bảo cần lúa giống."
"Không hỏi thì sao biết được? Nhỡ đâu A Thanh cũng cần lúa mì thì sao?" Lão Lâm nói đầy nghiêm túc.
Có người thấy ông ta sốt sắng như vậy, không nhịn được trêu chọc: "Lão Lâm, ngày thường ông keo kiệt lắm mà, gà trống đi ngang cũng bị ông nhổ lông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!