Chương 50: (Vô Đề)

Hạ Lạc Khắc có chút để ý đến cô bé đó, nhưng để ý thì để ý, lại không đến mức vì cô mà đối kháng với Ban Khắc.

Còn Bố Lai Tư thì càng thêm bình tĩnh hơn, loại chuyện như thế này ông đã thấy nhiều, tâm đã sớm chết lặng.

Mặc dù có chút đáng tiếc khi tiểu cô nương xinh đẹp kia chết trong hắc ám trước tờ mờ sáng, nhưng trên thế giới này vẫn có rất nhiều người dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể sống sót được, nếu như mỗi người chết đi ông đều phải đồng tình đáng tiếc, vậy một ngày của ông sẽ chẳng còn thời gian để làm gì cả.

Kiệt Khắc không có đi theo cùng, phụ thân của hắn ta —— người cầm quyền thực sự của thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á đã trở về.

Mặc kệ là đứng ở lập trường của một người con, hay có tư tâm gì thì Kiệt Khắc vẫn chỉ có thể nhẫn tâm vứt bỏ bữa tiệc ướp bia vào buổi tối.

Tất cả mọi người trong xe đều rất im lặng, cấp bậc chênh lệch quá lớn, dù cho "Xã ngưu" có đến cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

*Chú thích: Xã Ngưu là chỉ những người có trình độ xã giao đỉnh của chóp. Hết chú thích….. (Nguồn: Internet)…..

Trong lúc hoàn toàn yên tĩnh đó, Hạ Lạc Khắc đột nhiên nhớ tới một việc ……

"Ài, ta không phải là truyền kỳ sao?"

Trước khi có sự xuất hiện của xe buýt tốc hành Cốt Long, những người có cấp bậc truyền kỳ đã di chuyển từ tòa thành này đến tòa thành khác như thế nào?

Hoặc là tọa kỵ, hoặc là dựa vào chính mình.

Tất nhiên Hạ Lạc Khắc chính là cái sau.

Tất cả đều là vì giao thông lập thể gần đây ở Lan Tư Duy Lợi chiều hư hắn ta!

Dù sao thì cũng không phải truyền kỳ nào đều giỏi về tốc độ, Hạ Lạc Khắc là một người ngâm thơ rong yếu đuối, về mặt thể lực và tốc độ đều không phải xuất sắc lắm.

Xe buýt Cốt Long thì lại khác, chỉ cần không ném chết hành khách, không ném mình vào chỗ chết, duy trì ổn định, tuân thủ nghiêm chỉnh thời gian xuất hành là được.

Ban Khắc có cứng đầu cứng cổ thiệt, nhưng kỹ thuật bay của nó cũng thuộc dạng nhất đẳng —— Đến đúng giờ còn tốt hơn là đến muộn.

"Ừmmm…." Lần này có chút khó xử, nếu nhận ra cô ta không lên xe, hắn ta sẽ tìm tới chỗ Y Lệ Toa Bạch rồi mang cô ta đến, thế sẽ không bỏ lỡ tiệc ướp bia, nhưng bây giờ mọi người đã ở trong xe rồi…..

Xe buýt có quy định lên xuống xe, có hành khách xuống xe thì nhất định phải dừng hẳn lại, sau đó mới mở cửa xe.

Với tính tình nôn nóng của Ban Khắc, nếu Hạ Lạc Khắc dám nói muốn xuống xe giữa đường, chắc chắn Ban Khắc sẽ xem hành vi đó là một sự khiêu khích, sẽ để cho hắn ta nếm thử phẫn nộ chi quyền của rồng khi đang làm việc là như thế nào!

Nhưng đợi đến lúc bay về thành Lan Tư Duy Lợi rồi quay trở lại đưa Y Lệ Toa Bạch đi, lúc đó chắc trời cũng đã sáng!

"Đáng ghét, tại sao mình lại gặp phải loại chuyện này kia chứ?!" Hạ Lạc Khắc cũng không biết vì sao mình lại có trái tim Thánh phụ như vậy, bị người ta nguyền rủa à?!

Nếu như là ba tháng trước, chắc chắn hắn ta sẽ ôm ly bia ngon lành và chờ mong món cua ngâm, tôm hùm ngâm, tôm pipi ngâm chua sống……

Nhưng bây giờ hắn ta cứ như thể đang bị nguyền rủa, trong đầu cứ hiện lên ánh mắt cầu cứu của Y Lệ Toa Bạch.

Hạ Lạc Khắc vuốt vuốt trán, vẻ mặt lo lắng: "Đáng ghét!"

Hạ Lạc Khắc đứng lên đi về phía phòng điều khiển, gian phòng nhỏ này giống phòng liên lạc hơn là phòng điều khiển, ở đây có đặt một quả cầu pha lê, dùng để liên lạc với "tài xế".

Nhưng căn phòng nhỏ này gần như chỉ là vật trang trí. Tuy xác suất cần đến là rất thấp, nhưng tài xế cũng không phải là người tốt tính dễ nói chuyện, dễ tiếp thu "Ý kiến".

Bởi vậy, đây là lần đầu tiên Hạ Lạc Khắc bước vào nơi này, trong mắt hắn ta không khỏi hiện lên sự tò mò.

"Ban Khắc các hạ, chào buổi tối, tối nay chúng ta đi ăn nhé ……"

Hạ Lạc Khắc chào theo phong cách quý tộc vừa khách sáo lại vừa dài dòng uyển chuyển, nhưng nói chưa hết câu đã trực tiếp bị Ban Khắc thô lỗ cắt ngang.

"Y Lệ Toa Bạch ở đâu?! Bà nó, tại sao cầm vé rồi lại không chịu lên xe?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!