Mùi thơm của bánh kếp trái cây không nồng nàn bá đạo như xiên nướng hay lẩu, nhưng mùi thơm của lúa mì và trứng được nướng trong nồi sắt lại mang theo hương thơm nguyên sơ, giản dị nhưng động lòng người.
Bánh kếp được phết nước sốt ngọt ngào đậm đà, bột lúa mì mềm mại và trứng thì xốp giòn, khi cắn vào từng lớp nhân béo ngậy có mùi thơm đặc trưng hết sức đặc thù, đặc biệt là hạt mè đen vẽ rồng điểm mắt, đúng là tuyệt sát.
Kiệt Khắc không thể chịu đựng được nữa, hắn ta cầm túi tiền lên định đi về phía nơi có mùi thơm ngào ngạt kia, nhưng mà hắn ta vừa mới tiến lên được vài bước thì đã bị hàng chục con mắt nhìn chằm chằm.
Không phải các công nhân ở đây tức giận vì hành vi chen hàng của hắn ta, mà là……
"Ngươi không phải là công nhân trong khu công nghiệp chúng ta phải không? Không có thẻ ăn thì không thể mua được đâu."
Bình thường Kiệt Khắc sẽ lười nói chuyện với những người hạ đẳng cấp bậc chỉ có một chữ số này, nhưng sau khi bị cảnh cáo lúc nãy, hắn ta tạm thời kiềm chế tính nóng nảy của mình lại, lịch sự hỏi: "Thẻ ăn là gì?"
Các công nhân giải thích cho hắn ta, khi Kiệt Khắc nghe nói một Kiếm Sĩ cấp 45 như mình còn không được hưởng những đặc quyền như một thường dân thấp kém ở đây, hắn ta lập tức nhướng mày, chuẩn bị nổi giận.
"Kiệt Khắc thiếu gia, bình tĩnh, bình tĩnh!" Các vệ binh vừa tỉnh dậy và đi ra ngoài, bọn họ nhìn thấy thiếu gia nhà mình dường như đang chuẩn bị xung đột với những người khác, lập tức lao về phía hắn ta.
"Vong linh, vong linh, vong linh, vong linh……." Các hộ vệ đã lấy được một số thông tin từ vong linh, vậy nên bọn họ đã nhanh chóng nhấn mạnh vào điểm mấu chốt, "Những vong linh đó là đội bảo vệ an ninh, chuyên môn bảo vệ an ninh công cộng."
Kiệt Khắc: "……" Quan trị an? Kiệt Khắc không sợ quan trị an, nhưng mà vong linh thì…… Cả đời này hắn ta cũng không muốn đối phó vong linh thêm một lần nào nữa!
"Thiếu gia, ta nghe nói trong nội thành có một phố ăn vặt dành riêng cho khách du lịch. Chúng ta đến đó đi dạo đi."
Những hộ vệ cho hắn ta một bậc thang để xuống, và Kiệt Khắc cũng ngoan ngoãn nhận lấy ý tốt của bọn họ.
"Được, vậy chúng ta tới đó xem một chút."
Việc Kiệt Khắc đến và đi không gây ra nhiều xáo trộn đối với các công nhân, bọn họ đã nhìn quen điệu bộ của đám quý tộc này rồi.
Đối với bọn họ thì ngay cả việc nhìn Kiệt Khắc và những hộ vệ của hắn ta rời đi cũng là một sự lãng phí thời gian, điều quan trọng nhất của bọn họ bây giờ là xếp hàng mua bánh kếp và đi làm với tâm trạng vui vẻ.
Chỉ là, khi bọn họ quay lại và đứng xếp hàng thì có người thì thầm: "Chúng ta cũng không phải là thường dân."
Ở Lan Tư Duy Lợi có nhiều nô lệ hơn dân thường, nhiều đến mức từ lâu "thường dân" đã được coi là "loài quý hiếm" ở Lan Tư Duy Lợi.
Nhưng hình như đã rất lâu rồi…. Bọn họ đã không còn nghĩ tới địa vị thấp kém là nô lệ của mình nữa.
Hàng ngày trong nhà máy có hàng vạn người làm việc, ai cũng đều làm công việc của mình, trong giờ làm thì làm việc chăm chỉ, đến giờ giải lao thì bọn họ bàn bạc xem mấy ngày trước có món nào ngon, bữa trưa ăn gì và bữa tối ăn gì, hỏi xem bạn của mình có muốn ra ngoài ăn tối cùng nhau không, và ngày mai bọn họ sẽ được ăn cái gì?
Điều duy nhất có thể thay thế những vấn đề hàng đầu này cũng chỉ có chuyện về các lớp học xóa mù chữ.
Phỉ Lạc Ti đã bắt đầu lên kế hoạch mở lớp xóa mù chữ từ lâu, nhưng Lan Tư Duy Lợi thực sự đã xuống cấp, chỗ nào cũng cần sửa chữa lại, hơn nữa cũng chẳng có bao nhiêu người có thể sử dụng.
Nhưng sau giai đoạn phá dỡ và tái thiết này thì khung đô thị sơ bộ đã được xây dựng, khối lượng công việc của công nhân không còn nhiều đến mức không có thời gian th* d*c nữa.
Điều quan trọng nhất là – kỳ thi hàng tháng sắp bắt đầu!
Sau kỳ thi tháng, những học sinh đạt điểm môn kỹ năng viết cơ bản sẽ trở thành giáo viên dạy xóa mù chữ và được trợ cấp tiền lương.
Vừa cho phép bọn họ kiếm tiền, vừa giúp bọn họ củng cố thêm kiến thức của mình.
*******
"Xin hãy nhường đường, xin hãy nhượng đường….."
Lỵ Lỵ Ti và các bạn cùng lớp ôm một chồng sách bài tập dày chạy nhanh trên đường, cô bé là "Ủy viên công tác" của lớp B, chịu trách nhiệm giám sát đốc thúc việc học hành của các bạn cùng lớp.
Những đứa trẻ có thể lao động đều rất trân trọng cơ hội này, đứa nào cũng đều làm việc rất nghiêm túc, nhưng các bạn cùng lớp cũng không cần cô bé giám sát quá nhiều, ngược lại bọn nó còn nghiêm túc quá nên sách bài tập cũng làm hết sạch cả rồi.
Bộ sách bài tập này là cuốn sách ngày đầu tiên đi làm bọn nó nhận được, dưới sự nỗ lực điên cuồng của các vị cuốn vương mà chỉ cần nửa học kỳ đã giải quyết xong, khối lượng công việc hàng ngày đều hoàn thành vượt mức, chưa kể đến những bài tập bọn nó bí mật hoàn thành phía sau lưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!