Phỉ Lạc Ti ngồi ở vị trí chủ tọa cao hơn mọi người rất nhiều, vẻ mặt y không chút biểu cảm tuyên bố: "Ta tên là Phỉ Lạc Ti, ta là chủ nhân của vùng đất này, từ nay trở đi, mệnh lệnh của ta phải đặt lên trên hết thảy. Người nào làm không được ta sẽ khiến hắn ta lăn ra ngoài ngay lập tức, các ngươi đã hiểu chưa?"
Phỉ Lạc Ti không cần các mối quan hệ hay lòng khoan dung của bọn họ, đây là thế giới mà giai cấp và sức mạnh được coi trọng hơn bất cứ thứ gì.
Ở đây y là Lĩnh chủ, bọn họ là thần dân, y là Đại Pháp Sư cấp 300 trong truyền thuyết, mà những người ở đây thì cấp cao nhất cũng chưa tới 50.
Vậy cho nên, tất cả mọi việc ở đây y mới là người định đoạt!
Vẻ mặt các quan viên ở đây đều có vẻ cung kính, nhưng không biết trong lòng bọn họ đang nghĩ cái gì.
Nhưng Phỉ Lạc Ti cũng không quan tâm.
"Được rồi, bắt đầu từ hôm nay chúng ta hãy cùng nhau xây dựng một tòa thành game đầu tiên ở đại lục này đi!" Nói xong, tâm tình Phỉ Lạc Ti cuối cùng cũng cảm thấy tốt hơn một chút, "Lan Tư Duy Lợi của chúng ta có điều kiện địa lý cực kỳ ưu việt, ta nghĩ không lâu nữa chúng ta sẽ đạt được mục tiêu này!"
Với nhiều điểm đánh quái như vậy, chắc chắn đây sẽ là một địa điểm tuyệt vời trong game, khiến tất cả các bang hội lớn đều muốn đến!
Vẻ mặt của các quan viên ai nấy đều tỏ vẻ hoài nghi về cuộc sống: "???" Bị vong linh, ma thú và hải yêu vây quanh tứ phía là điều kiện địa lý ưu việt à?!
Mặc dù ta không hiểu khái niệm "Tòa thành game" là cái gì, nhưng vẫn có thể hiểu được những từ khác mà.
Buồn cười chết ta, ai mà không biết Lan Tư Duy Lợi là một thành trấn xa xôi hẻo lánh, ngay cả trộm cướp cũng không thèm tới!
Một nơi quỷ quái như thế này thì sao có thể trở thành một tòa thành cực kỳ hùng mạnh được chứ?
"Ha ha ha….!" Có quan viên, quý tộc không nhịn được phát ra tiếng cười.
"Xin lỗi Lãnh chủ đại nhân, ta đang nghĩ đến một chuyện rất buồn cười!" Hắn ta vội vàng nói lời xin lỗi.
Phỉ Lạc Ti không quan tâm, nhưng Độc Lang không phải là một kẻ mắc chứng ám ảnh xã hội hoặc là một tên mọt sách, mà tất nhiên Phỉ Lạc Ti cũng không phải là một kẻ mắc chứng ám ảnh xã hội. Mặc dù trông rất cô độc và lầm lì, nhưng thực ra y là một tên mọt sách mắc phải hội chứng tuổi dậy thì và rất điên cuồng, thế nên y mới không thích nói chuyện với người khác.
Sau khi đánh phủ đầu những người này xong, Phỉ Lạc Ti yêu cầu quan chấp chính báo cáo tình hình dân số hiện tại của thành Lan Tư Duy Lợi, có được thứ mình cần rồi thì bỏ đi và không mang theo bất kỳ món quà nào.
Còn về khoản thuế năm mươi năm mà quan chấp chính tâm tâm niệm niệm, Phỉ Lạc Ti thực sự không quan tâm, bởi vì số dư của y lên đến hơn ba tỷ đồng vàng.
Sau khi cuộc họp kết thúc, cuối cùng các quan viên cũng không còn phải nhịn cười nữa, bọn họ vui vẻ kể những câu chuyện chê cười Phỉ Lạc Ti.
"Y nghĩ y là ai chứ? Ngay cả họ cũng không có, không biết làm sao mà có được tước vị và lãnh địa nữa. Y thật sự coi mình là nhân vật lớn à? Làm ta buồn cười chết đi được."
Nô lệ và thường dân không có dòng họ, họ là đặc quyền của giới quý tộc.
Mặc dù Lan Nhã Duy Lợi là một thành trấn xa xôi và nghèo khó, nhưng Phỉ Lạc Ti cũng là vị quý tộc đầu tiên không có họ mà bọn họ từng thấy.
Mặc dù bây giờ quan chấp chính Ba Khắc và Cát Tư không phải là quý tộc, nhưng ông ta đã từng là quý tộc, họ của ông ta là biểu tượng cho địa vị cao quý nhất.
Ở thế giới này, người dân bình thường có thể bay lên thành quý tộc chỉ có một cách, đó là trở thành Siêu phàm giả.
Sau khi thành Siêu phàm giả mới có quyền mua tước vị Nam tước với giá 5000 đồng vàng, Tử tước với giá 50.000 đồng vàng, rất nhiều Siêu phàm giả có xuất thân thường dân đã phấn đấu và giành dụm số tiền này cả đời.
"Ta cũng nghĩ vậy. Một lãnh địa giàu có sao có thể chứa một thường dân thấp hèn như y được!" Từ "Thấp hèn" được nói rất nhỏ, dù sao thì đối phương cũng là một Siêu phàm giả mà.
Mặc dù có thể dùng đồng vàng để mua Ma thú về khế ước làm vật cưỡi, nhưng muốn khế ước cũng phải có điều kiện, mà điều kiện không thể thiếu đó chính là – người thi pháp hoặc là người rèn luyện thể lực. Mà khác biệt giữa người bình thường và người siêu phàm lại cách nhau như trời với đất vậy.
Một nam tước ghen tỵ nói: "Cũng không biết y đã gặp được vận may gì!" Không phải quý tộc nào cũng có lãnh địa, giống như hắn ta vậy, hắn ta là một lão quý tộc sa sút không có lãnh địa, lãnh địa của hắn ta đã bị bán từ lâu để duy trì những chi phí cơ bản của một quý tộc đáng kính.
Có người thận trọng thấp giọng nói: "Y có 5 vạn đồng vàng để mua tước vị, vậy lỡ như y là Pháp sư cao cấp thì sao?"
Cũng giống như Siêu phàm giả, nhưng địa vị của người Thi pháp sẽ cao hơn người luyện thể hình, dù sao thì trở thành người Thi pháp vẫn khó hơn rất nhiều so với người luyện thể hình.
Vừa nói xong, hắn ta lập tức nhận được rất nhiều ẩn ý khinh thường, tiểu quý tộc vừa nói chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống đất, vừa nói ra đã hối hận. Người Thi pháp cao cấp, đó là nhân vật lớn đến cỡ nào chứ?! Năm vạn đồng vàng cũng chỉ là một cái giá thôi, với thực lực đó, ai lại muốn lấy một lãnh địa xa xôi hẻo lánh và chẳng có gì béo bở như Lan Tư Duy Lợi chứ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!