Chương 38: (Vô Đề)

Đế quốc Vu Na Lợi Á có đường bờ biển rất dài, nhưng số lượng tộc nhân của Nhân Ngư thưa thớt, vậy nên dù là đế quốc nào thì Nhân Ngư vẫn là một tồn tại rất hiếm.

Ngưỡng mộ kẻ mạnh là một gen được khắc sâu vào tận xương cốt, con người không có khả năng chống cự trước một sinh vật vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ như thế này.

Quả thật không ngoa khi nói Nhân Ngư là một siêu sao trong thế giới của nhân loại.

Là nhân ngư nào không quan trọng, chỉ cần là nhân ngư thì con người sẽ yêu thích!

Bình thường ngay cả một Nhân Ngư cũng rất hiếm khi thấy được, nhưng bây giờ ở đây có tới hàng chục Nhân Ngư xuất hiện trước mặt mình, hơn nữa lại còn đang cãi nhau.

Chuyện này, chuyện này quả thực là đã vượt quá giới hạn mà đầu óc bọn họ có thể xử lý được! Trong mắt hầu hết mọi người thì Nhân Ngư vừa tao nhã vừa thần bí, những cảnh dùng nắm đấm và đuôi đánh nhau như vậy quả thực là bọn họ không thể tưởng tượng được.

Mình có đang bị ảo giác không?

"Bang……"

Mặc dù bọn họ rất muốn nghĩ như vậy, nhưng những giọt nước bay qua mặt còn sắc bén hơn cả lưỡi dao đã tàn nhẫn phá vỡ sự dao động của bọn họ.

Mục Sư và các thánh hiệp sĩ kích động đến đỏ cả mặt, bọn họ vắt óc suy nghĩ tìm từ, nhưng quản lý đã nhanh hơn bọn họ một bước.

"Xin chào quý khách, các ngài không được phép đánh nhau trong nhà hàng! Hành vi nguy hiểm của các ngài đã ảnh hưởng rất xấu đến chúng ta, vui lòng dừng hành vi đó lại ngay lập tức. Ta sẽ kiểm tra giá trị những món đồ mà các ngài đã làm hư hỏng, sau đó nhân lên 10 lần, xin các ngài vui lòng trả tiền bồi thường vật chất bị hư hại, đồng thời còn phải bồi thường thiệt hại tinh thần cho những người có mặt ở đây mỗi người 10 đồng vàng."

"Nếu bị cảnh cáo một lần, các ngài sẽ không bị giao cho đội tuần tra an ninh. Lần thứ hai sẽ được mời đến thăm phòng tối trong vòng một tháng, lần thứ ba sẽ bị đưa vào danh sách đen của thành phố, sẽ không bao giờ được đón tiếp ở đây nữa."

Các nhân ngư: "!!!!!"

Tất cả các hình phạt khác đều có thể chấp nhận được, nhưng hình phạt bị đưa vào danh sách đen thì không được! Nếu không thể ăn lẩu, thịt nướng, xiên chiên, bánh ngọt, trà sữa, tương đại cốt bò cạp dê thì…… Thà chết còn hơn! Cuộc sống chả còn gì để luyến tiếc nữa!

"Không phải đánh nhau, chỉ là đùa thôi, chỉ không cẩn thận một chút thôi mà, chúng ta chỉ đùa, thật đấy!" Tộc trưởng Nhân Ngư tộc dùng sắc đẹp của mình mê hoặc quản lý, khiến hắn ta có chút choáng váng, "Như vầy đi, chúng ta sẽ bồi thường gấp 100 lần và thưởng cho những người ở đây mỗi người 1.000 đồng vàng để bồi thường thiệt hại về mặt tinh thần, xin đừng cho chúng ta vào danh sách đen, được chứ?"

Trong đôi mắt sâu thẳm của tộc trưởng Nhân Ngư tộc chỉ có khuôn mặt của người quản lý, khí chất của Nhân Ngư trưởng thành còn thật hơn cả vàng, dù là khuôn mặt hay tiền vàng gì của bọn họ cũng đều vô cùng hấp dẫn.

Khuôn mặt quản lý đỏ bừng, nhưng giọng điệu lại rất kiên quyết: "Xin lỗi ngài, đây là quy tắc do Lĩnh chủ đại nhân đặt ra. Lĩnh chủ đã nói, nếu không phục thì có thể đến khiêu chiến với ngài ấy, dù là đấu tay đôi một với một, hay nhiều người với một mình ngài ấy gì cũng người, người thắng sẽ được quyết định mọi thứ."

"……" Đó không phải là đơn thuần đi tìm chết sao?!

Vẻ mặt của các nhân ngư hệt như đưa đám, trông bọn họ chả có chút gì gọi là uy nghiêm của chúa tể biển cả hết.

"Đại nhân, ngài có muốn ta……?" Thánh kỵ sĩ trẻ tuổi đầy nghị lực ở bên cạnh có chút mê hoặc trước vẻ ngoài xinh đẹp và đau khổ của Nhân Ngư, hắn ta đã xung phong dùng "mặt mũi" của mình để giúp đỡ đối phương "Cầu xin".

Nhưng trước khi hắn ta kịp nói xong thì Lợi Áo đã dùng pháp trượng của mình gõ vào khủy chân hắn ta.

Lợi Áo là một lão già đã thành tinh, mặc dù hơn 500 tuổi thì đối với nhân ngư cũng chỉ là người mới qua tuổi thành niên một chút thôi, nhưng ở thế giới loài người thì đã là một người già sống lâu.

Nhân Ngư không đơn giản như bề ngoài, tuy ông ta đã già nhưng mắt vẫn còn rất sáng, cảm giác cũng chưa bao giờ sai.

Vốn dĩ ông ta đã đến cấp 62, nhưng đối diện với nhóm nhân ngư kia lại không cảm nhận được bất kỳ cấp độ nào, vậy nên chỉ có một lý do duy nhất – cấp độ của những nhân ngư ở đây đều trên cấp 62.

Mục Sư rất quý giá, đó là sự thật, nhưng cũng phải tùy vào từng đối tượng.

Khả năng tự phục hồi của Nhân Ngư rất mạnh, nếu xét đến khoảng cách cấp bậc giữa hai bên thì, ông ta phải mất nửa ngày mệt bở cả hơi tai để dùng ma pháp chữa trị cho người bệnh, còn đối phương thì có thể tự lành, với năng lực đó thì còn so cái gì nữa?!

Đối mặt với nhóm nhân ngư này thì bọn họ chỉ có thể kết bạn chứ không thể trở mặt thành thù.

"Xin chào, bạn nhỏ, ta không có ý làm gián đoạn cuộc trò chuyện của các người." Lợi Áo gọi một thường dân cấp 5 bằng giọng điệu hết sức thân thiện, hoàn toàn không hề có chút coi thường hay khinh miệt nào, như thể tình yêu vĩ đại của thần Quang Minh đã khắc sâu vào tận xương tủy của ông ta vậy, "Bọn họ không quấy rầy gì đến bữa ăn của chúng ta, chúng ta không cần bất kỳ khoản bồi thường nào."

Người khách bàn bên cạnh vừa nhiệt tình giới thiệu món ăn, cách ăn với các nhân ngư cũng cảm thấy nếu bọn họ có tiền án tiền sự thì sẽ rất đáng thương, vậy nên cũng nhanh chóng làm theo và nói: "Bọn họ cũng không có quấy rầy gì ta, ta cũng không cần phải bồi thường."

Các nhân ngư lập tức nhìn bọn họ với ánh mắt đầy biết ơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!