Chương 34: (Vô Đề)

Có tổng cộng 30 Nhân Ngư đến Lan Tư Duy Lợi để xây dựng công trình.

Lưu Kim Nhân Ngư tộc không nhiều, tổng số nhân ngư trong tộc không vượt quá năm mươi.

Mặc dù nhân ngư có tinh thần tự do và không có ý tưởng "Lá rụng về cội" nhưng cạnh tranh sinh tồn ở dưới đáy biển cũng rất khốc liệt, sau khi rời đi được vài tháng, bọn họ quay lại thì phát hiện ngôi nhà của mình đã bị chiếm, lãnh địa bị đoạt mất. Ngay cả khi bọn họ có thể dùng đuôi và nắm đấm để cướp về lần nữa, nhưng những nhân ngư mắc chứng sợ bẩn nghiêm trọng thì không thể nào chấp nhận được việc đồ đạc của mình đã bị người khác chạm vào!

Ai cũng muốn tham gia một "bộ phim có ý nghĩa lớn với ngành điện ảnh", nhưng lãnh thổ của tộc đàn cần được tuần tra, các quầy hàng ở chợ hải sản cũng cần được quản lý.

Quan trọng nhất là đàn con của bọn họ cũng cần người chăm sóc.

Nhân Ngư có thể sống mà không cần nước, nhưng những con non thì cần phải ở lại biển càng nhiều càng tốt, để đại dương bao la có thể sưởi ấm và nuôi dưỡng cơ thể chúng.

Dù lòng dạ nhân ngư có sắt đá đến đâu cũng không dám bỏ mặc những tiểu nhân ngư ở lại trong tộc một mình!

Nhân Ngư có vẻ ngoài rất đẹp, nước mắt là vật liệu sang quý, ngay cả vảy cá, vây, huyết nhục cũng đều là vật liệu thi pháp thượng đẳng, bởi vậy nên dù dùng vào mục đích gì thì nhân ngư cũng có thể bán được với giá cao.

Nhân ngư trưởng thành thường giả vờ là những tiểu nhân ngư ngây thơ ngốc nghếch, cố ý để mình bị bắt giữ, không chỉ để tận hưởng niềm vui khi được các khách đấu giá tranh giành, mà còn để cho những người thi pháp tìm kiếm những tiểu nhân ngư khác.

Từ trước đến nay những cuộc đấu giá Nhân Ngư luôn mang lại chuỗi lợi ích bí mật và đẫm máu, một khi nhân ngư ngây thơ ngốc nghếch bị bắt sẽ phải đối mặt với kết cục bi thảm, bị vắt kiệt đến giọt giá trị sử dụng cuối cùng.

Vì vậy, sau khi đại hội tộc nhân được tổ chức, nhân ngư mạnh nhất là Tế Ti đã ở lại làm kinh sợ kẻ cướp, còn các tộc nhân khác thì rút thăm để quyết định ai là Nhân Ngư ở lại.

Vẻ mặt những người bị bỏ lại đầy oán giận, còn những người vui vẻ rời đi thì lại đi làm không công!

— Phỉ Lạc Ti cũng không phải là ác quỷ, đương nhiên là y có đưa tiền công làm dự án, nhưng tiền dự án tình cờ lại là tiền "đầu tư" do Nặc Y đưa ra, nói tóm lại thì chẳng khác nào như không trả công.

Dù sao đi nữa thì thứ bọn họ đang hướng tới là chiếc bánh lớn được đóng phim, ngay cả thành Đạt Nhã Khắc nghèo khó cũng không thể làm giảm đi sự nhiệt tình của bọn họ.

"Tiểu Quai, đi thôi."

Tiểu Quai thật sự rất ngoan, nếu Phỉ Lạc Ti bảo nó biến lớn hơn và chở theo một đàn nàng tiên cá về thì nó cũng sẵn lòng làm điều đó, nhưng Nhân Ngư có thể tự bay, mà Tiểu Quai là thú cưng của y nên y đau lòng, cũng hoàn toàn không có ý để Tiểu Quai làm tọa kỵ cho Nhân Ngư.

Tiểu Quai vui vẻ vẫy đuôi, các nhân ngư cũng không hề bất mãn mà ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

Uy áp cấp cao là sự uy h**p đối với những sinh vật cấp thấp. Tiểu Quai chỉ vâng lời Phỉ Lạc Ti chứ không có tính cách hồn nhiên ngây thơ và thân cận con người như Vân Toa, dù chỉ đứng cạnh Tiểu Quai thôi cũng khiến các nhân ngư như bị tra tấn.

"Ba…"

"Ba, ba, ba…"

Những bong bóng lớn chứa đầy nước biển lần lượt bay lên lơ lửng giữa không trung, bên trong bong bóng chứa đầy nước biển trong vắt, các nhân ngư ngồi nhàn nhã trong bong bóng như đang tắm, bọn họ chống tay lên mép bong bóng nhìn ra bên ngoài, chiếc đuôi cá xinh đẹp thỉnh thoảng lại đung đưa trong làn nước trong veo, ánh nắng chiếu vào mặt nước lấp lánh đẹp vô cùng.

Những con ma thú đi ngang qua nhìn đến ngây người.

Nhân Ngư đúng là chủng tộc xinh đẹp luôn biết cách khoe được vẻ mỹ lệ của mình!

"Đây là Lan Tư Duy Lợi à?!"

Chợ Hỗn Loạn nay được gọi là Chợ Đầu Mối Hải Sản, khu chợ nằm cách thành Lan Tư Duy Lợi không xa lắm, tuy tốc độ bay của của những bong bóng nước không nhanh bằng Tiểu Quai, nhưng Nhân Ngư muốn xem "phim" là cái gì càng sớm càng tốt nên vô cùng có động lực, bọn họ đẩy bong bóng bay với tốc độ nhanh nhất, chỉ mất nửa giờ là có thể đến nơi.

Dù đã chuẩn bị tinh thần trước nhưng thành phố trước mặt vẫn khiến bọn họ choáng váng.

Mà "Choáng váng" ở đây là theo nghĩa tốt.

Nhân Ngư là chủng tộc có trí tuệ có tuổi thọ rất cao, cấp bậc cao như vậy nên trí nhớ của bọn họ cũng không kém đi được, ngay cả ký ức về thành Đạt Nhã Khắc trăm năm trước cũng vẫn còn sống động như ngày hôm qua.

Thời gian qua thật mau…..

Thành phố Đạt Nhã Khắc từng là một tòa thành nổi tiếng về đấu giá, các Nhân Ngư thường cải trang thành những chủng tộc khác để trà trộm vào các cuộc đấu giá, nhưng mà, có lẽ "Tòa thành đấu giá" đã quá nổi tiếng, sợ bị các chủng tộc có trí tuệ khác vây hãm, vậy nên các nhà đấu giá ở Đạt Nhã Khắc không tiến hành đấu giá cho những chủng tộc có trí tuệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!