Chương 3: (Vô Đề)

Phỉ Lạc Ti tùy ý chỉ vào một cô bé nhìn chỉ mới năm, sáu tuổi: "Sao ngươi lại trở thành nô lệ?"

Vẻ mặt Ái Lệ Ti lộ ra vẻ kinh ngạc, như thể rất hưng phấn khi được hỏi: "Dạ thưa chủ nhân, con vốn là một công dân tự do, nhưng vì không đóng nổi thuế nên chú của trấn trưởng đã tìm các mối quan hệ đem con đi bán." Dường như Ái Lệ Ti đang dần thích ứng khá tốt khi thân phận chuyển từ công dân tự do sang nô lệ.

Phỉ Lạc Ti: "???" Y không hiểu, nhưng lại khá sốc. Bán mình làm nô lệ chỉ vì không thể nộp thuế, hơn nữa, nghe có vẻ như đây là chuyện tốt?!

Ái Lệ Ti còn nhỏ không thể giải thích rõ ràng nên Phỉ Lạc Ti lại tìm một ông già, cuối cùng thì từ miệng ông già, Phỉ Lạc Ti cũng biết được toàn bộ câu chuyện.

Những người được tự do phải nộp thuế hàng tháng, hàng năm, thậm chí còn có cả thuế hàng tuần, nếu không nộp thuế thì họ phải trở thành nô lệ của chủ nhân lãnh thổ mình đang sống, mà nếu như họ "Phá sản" và trở thành nô lệ thì sẽ không được nhận bất cứ khoản tiền nào.

Nhưng nếu thực hiện một vài hành động trước khi phá sản thì có thể nhận được tiền, nhưng mà loại hành vi này tiềm ẩn rất nhiều rủi ro, không phải ai cũng sẵn sàng "Giúp đỡ", mà việc tự bán mình làm nô lệ là một hành vi vi phạm pháp luật rất nghiêm trọng.

"Trấn trưởng bán ngươi bao nhiêu tiền?" Khi Phỉ Lạc Ti hỏi mấy lời này, y cảm thấy thật khó xử.

Ái Lệ Ti duỗi tay ra: "50! Chú của trấn trưởng chỉ lấy của ta 30 đồng phí giới thiệu!" Nói cách khác, Ái Lệ Ti chỉ bán mình được có 20 đồng.

Phỉ Lạc Ti vẫn ôm một tia hy vọng đơn vị tiền tệ sẽ là đồng vàng.

Tuy nhiên, ông già bên cạnh lại tỏ ra ghen tị: "Người trung gian của ta chỉ để lại cho ta 1 đồng!" Người già không có giá trị gì, một ông già chỉ có 10 đồng, nếu gặp phải kẻ ác độc hơn thì không cho họ 1 đồng nào, mà thay vào đó chỉ cho bọn họ một miếng bánh mì đen.

Phỉ Lạc Ti cảm thấy cơn giận trong lòng mình sắp bùng phát, nhưng nhìn thấy khuôn mặt của những nô lệ xung quanh đầy vẻ hâm mộ, cơn giận của y như một quả bóng xì hơi, chỉ còn lại cảm giác bất lực sâu sắc.

Các nô lệ nhạy bén nhận ra được thái độ của Phỉ Lạc Ti đã thay đổi, sắc mặt bọn họ tái nhợt, vừa định quỳ xuống thì lại nghe Phỉ Lạc Ti lạnh lùng nói: "Quỳ xuống đi, ta sẽ ném các ngươi đi. Nếu các ngươi là nô lệ của ta thì phải tuân theo mệnh lệnh của ta."

Đúng như dự đoán, tất cả nô lệ đều giữ đầu gối của mình cách rất xa da Ma Ngư.

"Từ nay trở đi đừng gọi ta là "Chủ nhân", hãy gọi ta là "Lĩnh Chủ"."

"Là nô lệ của ta nên các ngươi đại diện cho thể diện của ta. Đừng tùy ý quỳ xuống trước bất kỳ ai. Đầu gối của các ngươi phải cứng rắn vì ta."

"Còn những chuyện khác sau này ta nghĩ đến lại nói tiếp."

Hầu hết các nô lệ đều không nghĩ tới ý nghĩa mệnh lệnh của chủ nhân, chủ nhân nói gì thì bọn họ cứ làm như thế ấy, đó là thái độ tốt nhất để tránh bị bỏ rơi.

"Vâng, thưa Lãnh Chủ đại nhân!"

Những xưng hô như "Chủ nhân tốt bụng" khiến Phỉ Lạc Ti khó chịu cũng không xuất hiện, điều đó khiến Phỉ Lạc Ti cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.

Đất nước này rất rộng lớn, quãng đường từ Vương Đô đến lãnh địa này là 50.000 km, nếu di chuyển bằng xe ngựa thì ngay cả ngựa Xích Phong đắt nhất cũng phải mất một tháng, chưa kể đến thời gian nghỉ ngơi và các trận chiến khác xảy ra trên đường đi.

Nhưng Ma ngư Vân Toa dù sao cũng là ma thú cấp 150 chuyên chở hàng hóa với quy mô lớn, tốc độ vừa nhanh vừa ổn định, không có ma thú phi hành nào dám đến gần, vậy nên chỉ cần thời gian một ngày là có thể đến được đích.

Lãnh địa của Phỉ Lạc Ti rất rộng lớn, nhưng vì nhiều lý do mà diện tích kiểm soát thực tế lại không lớn, trên toàn lãnh địa cũng chỉ có một tòa thành có sự sống của con người.

"Các ngươi vào thành trước đi, ta đi kiểm tra lãnh địa một chút." Dù nói như vậy nhưng rõ ràng Phỉ Lạc Ti chỉ muốn tìm hiểu xem xung quanh có có điểm đánh quái nào không mà thôi.

Phỉ Lạc Ti bỏ đi, để lại một đám nô lệ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

Mặc dù Ma ngư Vân Toa đã thu nhỏ cơ thể mình lại, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến tốc độ của nó, Phỉ Lạc Ti đã tuần tra một vòng toàn bộ lãnh địa của mình một vòng, bây giờ y cũng đã nắm rõ đại khái.

Hoàn cảnh địa lý của thành Đạt Nhã Khắc không tốt lắm, thậm chí có thể nói là rất khắc nghiệt, lại nổi tiếng là vùng đất cằn cỗi và hoang vắng.

Lãnh địa này là vùng đất xa xôi hẻo lánh nhất trong đế quốc, nhưng nó cũng là lãnh địa lớn nhất ở đế quốc Vu Na Lợi Á.

Đế quốc Vu Na Lợi Á là quốc gia lớn thứ mười trên đất liền với diện tích 86 triệu km2, lãnh địa của Phỉ Lạc Ti là 8 triệu km2, chiếm một phần mười một diện tích của đế quốc Vu Na Lợi Á.

Công, Hầu, Bá, Tử, Nam, địa vị của Tử tước cao hơn Nam tước một chút, bình thường chỉ có lãnh thổ khoảng 10.000 km2. Hiện nay, Công tước quyền lực nhất đế quốc cũng chỉ có lãnh địa rộng khoảng hai triệu km2.

Vậy tại sao lãnh địa của Phỉ Lạc Ti lại rộng lớn như vậy? Có phải do vị vua "Mê muội" trái tim Cự Long kia cảm thấy tội lỗi không? Làm gì có chuyện đó chứ? Hoàng đế không có tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!