Căn phòng nhỏ tối tăm dưới tầng hầm không có cửa sổ, không gian nhỏ hẹp, chưa kể những thứ khác, không khí vẩn đục chưa bao giờ lọt qua cũng đủ khiến người ta khó chịu!
Phỉ Lạc Ti dặn dò Bố Lai Tư xong thì rời đi giữa tiếng la hét đầy hoài nghi và tiếng kêu đau đớn không thể chịu đựng nổi của Cát Tư.
Giết người là phạm pháp, mặc kệ ở nơi khác như thế nào, trong lãnh thổ của Phỉ Lạc Ti thì y quy định như vậy.
Mặc dù y đã sử dụng thuật hồi sinh để cứu những người chết sống lại, nhưng việc Cát Tư giết người lại là sự thật không có gì thay đổi được.
Tuy Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ kỳ vọng vào cái gọi là lòng nhân đạo của giới quý tộc, nhưng khi thấy Cát Tư coi mạng sống của người khác như vật phẩm tiêu hao để mua vui cho mình, y nhất thời bị cơn giận làm cho mất bình tĩnh.
Y muốn trói người ở trong thành rồi lặp đi lặp lại hành động trước đó của Cát Tư lên chính người hắn ta, nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu y, cuối cùng lại bị sự bình tĩnh đè nén lại.
Vô cớ xuất binh đem mọi người bắt lại hành quyết sẽ ảnh hưởng đến sự triển khai các nhiệm vụ tiếp theo, tuy y không cần lương thực và nước uống, nhưng người dân ở đây thì cần phải sống.
Nhưng mà, để đối phó với đám người nói một câu phải vòng mười vòng rồi tự cho mình là người thanh lịch thì đúng là rất lao lực.
Phỉ Lạc Ti không có nhiều kiên nhẫn như vậy.
Y thích "Thu hậu vấn trảm*" hơn, vì muốn uy h**p nên chúng ta hãy làm một nghi thức lớn "Giết gà dọa khỉ" trước mặt mọi người một lần đi. Đó là một ý tưởng hay, nhưng kế hoạch cụ thể thì….. Long đầu trảm vẫn chưa có, mà trước mắt thì Phỉ Lạc Ti cũng không có nhiều thời gian để lãng phí, vậy nên y cũng chỉ có thể ném Cát Tư xuống hầm trước.
*Chú thích: Thu hậu vấn trảm hay còn được gọi là "Thu quyết", thể hiện việc thi hành án tử hình trong mùa thu vào thời phong kiến ở Trung Quốc. "Thu quyết" bắt đầu xuất hiện ngay từ thời Tây Chu, hình thành một chế độ vào thời Tây Hán, được các triều đại kế thừa.
Bây giờ những việc ở nhà máy đường mới là ưu tiên quan trọng nhất.
Công việc, khẩu phần ăn và quần áo mùa đông.
1000 công nhân thu gom nguyên vật liệu từ 4 đến12 tuổi;
1.000 công nhân nhóm lửa từ 13 đến 18 tuổi;
500 công nhân khuân vác trên 18 tuổi.
Ba vị trí này được Phỉ Lạc Ti kết hợp với tình hình thực tế ở Lan Tư Duy Lợi mà đưa ra quyết định.
Trẻ em 4 tuổi không thể được tính là lao động trẻ em, phải nói rằng ở lục địa này, hầu hết trẻ em con nhà bình thường đều bắt đầu "Đi làm" từ lúc 4 tuổi, khi đó chỉ mới là học việc, không có lương, được bao ăn một hoặc hai bữa, làm việc đến năm 12 tuổi thì được nhận một nửa mức lương làm công chính thức, sau đó phải đợi đến năm 18 tuổi – nếu sống được đến 18 tuổi thì mới được xem là lao động chính thức.
Ngoài trừ công nhân khuân vác, công nhân thu gom nguyên liệu và công nhân đốt lửa lớn hơn rất nhiều so với số lượng nhân lực hiện tại.
Mặc dù hiện tại dân số thành Lan Tư Duy Lợi có 8.246 người thường trú và 1.394 trẻ em từ 0-3 tuổi, nhưng số trẻ em từ 4-12 tuổi chỉ có 821 người, thậm chí số trẻ em từ 13-18 tuổi còn ít hơn, chỉ có 531 người.
Mật độ ma lực ở lục địa này không hề thấp, dù là con người hay những con non của những chủng tộc khác gì cũng vậy, sức sống của bọn họ rất mạnh mẽ.
Ngay cả khi điều kiện sống vô cùng đơn giản, bọn họ vẫn có thể phát triển bền bỉ như cỏ dại.
Nhưng phúc lành của đại địa cũng không thể làm chậm cái chết của trẻ em lại, "Tiền lương ít ỏi", công việc nặng nhọc, bọn họ có thể trở thành nô lệ bất cứ lúc nào, sau khi thành nô lệ, cuộc sống lao động còn cực nhọc hơn, cả ngày cũng không có nổi một, hai bữa ăn.
Số lượng lao động cần tuyển dụng lớn hơn số lượng lao động hiện có, mà Phỉ Lạc Ti thì đang chuẩn bị một lưới tóm hết toàn bộ số lao động trẻ em này.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, thể lực và hiệu suất làm việc của trẻ em có hơi thấp, thời gian làm việc cũng không thể quá dài, vậy nên việc ném trẻ em nô lệ vào nhà máy cũng là chuyện bình thường.
Cũng không biết khi nào quá trình tuyển dụng mới hoàn tất.
Suy cho cùng thì đây cũng là một thế giới thần kỳ, có Pháp sư vong linh, có Vu Yêu, có Tà Thần, có Ác ma, có Huyết tộc, có rất nhiều trường hợp người ta lấy số lượng lớn tài liệu thí nghiệm miễn phí là trẻ em dưới danh nghĩa chiêu mộ người làm, đó là chuyện hết sức bình thường, vậy nên có một số người sợ hãi cũng không lạ.
Nhưng mà, thực tế lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của Phỉ Lạc Ti, tin tức y vừa cho Bố Lai Tư tuyển nhân công đã lan truyền trong đám đông trên đường phố nhanh hơn gió.
"Ba bữa?! Bao ăn ba bữa?!" Cả người lớn và trẻ em đều hét lên.
"Uy Lợi, Uy Lợi, nhanh về nhà lấy tiền đi! Đến tiệm hoa quả mua những trái ngon nhất gửi cho quản gia. Con phải đến nhà máy của Chủ Lĩnh đại nhân làm việc, phải làm thật tốt cho ngài ấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!