Chương 17: (Vô Đề)

Khi Cát Tư nghĩ một người nào đó ăn trộm thứ gì của mình rồi thì việc phản bác sẽ chỉ khiến hắn ta cảm thấy mình đang bị khiêu khích, khi đó hình phạt sẽ không chỉ là đập phá hay đốt cháy nữa.

Khi Cát Tư tức giận, tất cả những người hầu gái khác đều quỳ xuống, bọn họ quỳ rạp trên mặt đất, chỉ để lộ chiếc cổ trắng nõn yếu ớt nhất của mình.

Họ không dám có bất kỳ biểu hiện gì gọi là "Cái tôi" của mình, có thể sống suôn sẻ đến 25 tuổi trong tay Cát Tư thiếu gia đã là may mắn tốt lành nhất trên đời. Bọn họ mà đi cầu xin thay cho người khác thì chẳng khác nào ngại mình sống quá lâu cả.

"Lão gia đã đặc biệt phân phó cho ta thêm vào bữa sáng của ngài một hạt lôi quả, mùi hạt lôi quả có chút hăng, ngài không thích mùi vị đó sao?" Da thịt đã bắt đầu có mùi khét, giọng nói của người hầu càng ngày càng run rẩy, nhưng nét mặt nàng thì vẫn nghiêm nghị, đầy cung kính và sùng bái.

Thân là một người hầu thân cận, nàng được tuyển chọn từ vô số hầu nữ trong nhà, tất nhiên nàng cũng không phải là đồ ngốc, lập tức nghĩ tới điểm mấu chốt.

Nhưng hôm qua thiếu gia đã tức giận hét tên Lĩnh chủ mới, nếu nói thẳng "sự thật" thì nàng có thể bị giận chó đánh mèo, vậy nên đã đổi lời giải thích: "Cát Tư thiếu gia, cái mùi mê hoặc trong không khí này khiến ngài tức giận phải không? Ta rất xin lỗi, ta sẽ tìm cách giải quyết ngay. Ta sẽ không bao giờ để ngài tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến Lĩnh chủ nữa!"

Hai từ Lĩnh chủ này đã trở thành từ nhạy cảm của Cát Tư, nghe được hai chữ đó, hai hàng mày của hắn ta nhướng lên tức giận.

"Phỉ Lạc Ti? Y đã làm chuyện đó sao?!" Giọng hắn ta đột nhiên nâng cao lên đến tám độ, chỉ nghe âm thanh thôi cũng có thể khiến người ta lầm tưởng rằng bọn họ có huyết hải thâm cừu nào đó vậy.

Người hầu biết mọi thứ trong thành phố, mà tin tức về việc phân phát bánh mật ong đã lan truyền khắp nơi, nàng có muốn không biết cũng khó.

"Đúng vậy, Lãnh chủ đại nhân nói đây là lễ vật ban cho thần dân của ngài ấy."

Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ nói như vậy, hắn cũng chưa từng xuất hiện trước mặt ai nên đương nhiên không thể nói ra những lời như vậy.

Hai từ "Lễ vật" Lĩnh chủ ban cho thần dân là do Bố Lai Tư – quản gia của Lĩnh chủ truyền ra, ở một mức độ nào đó, những gì ông nói cũng đại diện cho Lĩnh chủ, vậy nên không ai nghi ngờ gì về những lời đó cả.

Người hầu cố gắng hết sức để nói rõ ràng chuyện gì đã xảy ra, hai hàng chân mày Cát Tư cũng nhướng lên càng ngày càng cao hơn.

Nghe xong câu chuyện của người hầu gái, hắn ta cũng nhận ra rằng "sự nghi ngờ" của mình không có căn cứ chút nào, cô hầu gái này không ăn trộm và cũng không dám trộm.

Nhưng Cát Tư thiếu gia sao lại có lỗi được, tất cả đều là lỗi của Phỉ Lạc Ti chết tiệt kia!

"Quần áo." Cát Tư giang tay ra, lập tức có người hầu đứng dậy mang quần áo, quần tất và giày đến cho hắn ta, sau đó quỳ xuống bên giường giúp hắn ta chỉnh lại quần áo.

Quần áo của quý tộc rất lộng lẫy, nhưng cũng tượng trưng cho sự cồng kềnh, sau khi mặc cả bộ quần áo, nữ hầu kia gần như bị lửa thiêu sắp thành một cục than, không biết sống chết thế nào.

Mãi đến lúc này Cát Tư mới làm như vừa nhớ tới cái gì, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Ngươi đi xử lý vết thương đi."

Thể chất của Siêu phàm giả rất mạnh, nhưng cấp bậc của hầu gái này lại rất thấp, nhưng làm t* c*ng di động của thiếu gia, chắc chắn nàng cũng là người có thiên phú, nhưng làm nữ nô chỉ có tuổi thọ khoảng 25 tuổi, nàng không có tư cách tiếp nhận quá nhiều tài nguyên, dù có chăm chỉ đến đâu cũng chỉ là Pháp sư nguyên tố cấp 9 mà thôi.

"Đa tạ thiếu gia nhân từ." Một giọng nói nhẹ nhàng như tơ vang lên, hầu gái ngoan cường như cỏ dại vẫn còn một hơi thở yếu ớt.

Cát Tư bất lực hất cằm lên, lập tức có người mang bữa sáng mới đến cho mình.

Chi phí để đào tạo ra một pháp sư rất cao, nhưng chi phí đào tạo một người luyện thể hình cũng không thấp hơn là bao.

Cát Tư không có khả năng trở thành người Thi pháp, vậy nên việc trở thành người rèn luyện thể hình là lối thoát duy nhất của hắn ta, nhưng đồng thời hắn ta cũng rất ghét việc đổ mồ hôi và sợ đau.

May mắn thay, hắn ta là đứa trẻ có năng khiếu duy nhất trong gia tộc Kỳ Đế, điều này rất hiếm trong giới quý tộc coi việc gieo giống là tiêu chuẩn, vì thế nên nguồn lực mà hắn ta có được cũng thuộc hàng tốt nhất trong số những người cùng lứa tuổi.

Có thể trở thành kiếm sĩ trung cấp cấp 32 ở tuổi 23 thì đúng là thiên tài thật!

"Tay nghề của đầu bếp càng ngày càng kém! Bọn họ cho rằng mình làm đầu bếp là hơn người khác à?! Sao dám lừa ta bằng những món ăn khó nuốt như vậy! Các ngươi biết là gia tộc Kỳ Đế nhà chúng ta đã tiêu tốn rất nhiều tiền cho bọn họ mà!"

Bữa sáng bình thường có hương vị rất ngon, nhưng hôm nay có hương thơm mê người ngọt ngào của bánh mì mật ong thì bổng trở thành một debuff, thậm chí còn cực đoan hơn.

Nhưng đồ ăn trong miệng càng khó nuốt thì hắn ta lại càng thèm "Bánh mật ong" hơn.

Mùi thơm quá…. Thơm quá…. Thơm quá….

Cát Tư có thể ngửi thấy mùi đường bột, trứng và bột mì, những thứ này rất đắt tiền và quý hiếm đối với người bình thường, nhưng đối với hắn ta thì chúng rất tầm thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!