Bộ quần áo sạch sẽ và nụ cười rạng rỡ của Ái Lệ Ti khiến Hải Vi không dám chạm vào, thậm chí nàng còn sợ mình đến gần sẽ làm ô nhiễm bầu không khí xung quanh người hầu gái này, nàng liên tục lau bàn tay đen sạm của mình vào quần áo, nhưng quần áo nàng cũng bẩn thỉu và xấu xí vô cùng, thậm chí vì không kiềm chế được sức lực của mình mà bộ quần áo mỏng manh đã bị nàng làm "rách" một lỗ thủng.
Thấy vậy, Ái Lệ Ti nhanh chóng nhét bánh mì và nước vào tay: Hai người có nơi nào để đi không? Có chỗ nào có thể ngồi ăn không? Đừng rời khỏi khu vực vạch đỏ, hai người sẽ không bị cướp hoặc bị đuổi đi."
Lúc đó Hải Vi và La Khoa như gặp được thiên sứ.
"Cảm tạ thiên sứ đại nhân!"
Ái Lệ Ti nghe danh xưng này thì đỏ mặt, cô bé xua tay bối rối nói: "Tôi chỉ là nô lệ của Lĩnh chủ đại nhân." Chắc là do hôm nay nghe nhiều quá nên cô bé đã không còn hoảng sợ muốn quỳ xuống cầu xin thần linh tha thứ nữa, mà cô bé chỉ cảm thấy xấu hổ.
"À đúng rồi, Lĩnh chủ đại nhân ghét quỳ. Sau này nếu có gặp Lĩnh chủ đại nhân thì đừng quỳ trước mặt ngài ấy!"
Hải Vi cảm thấy chắc là mình không còn cơ hội để bày tỏ lòng biết ơn với Lĩnh chủ đại nhân nữa đâu, nhưng sau khi nghe lời Ái Lệ Ti nói, nàng nhanh chóng duỗi thẳng hai đầu gối yếu ớt gần như sắp quỳ xuống thật sâu trước phủ lãnh chúa, ngay cả La Khoa chỉ còn chút hơi thở mong manh cũng cố gắng hết sức nói: "Cảm tạ lòng nhân từ của Lĩnh chủ đại nhân!"
Dùng chút sức lực cuối cùng còn lại trong người, hai chị em đi đến khu vực mà Ái Lệ Ti đã chỉ, sau khi tìm được một góc nhỏ, cô gái cẩn thận đút cho em trai mình một ngụm nước.
Chiếc bát làm bằng chất liệu gì đó rất mịn và trắng, thoạt nhìn có vẻ rất đắt tiền, nhưng khi nàng đặt tay lên thì trên đó lưu lại những vết đen.
Hải Vi nhìn những dấu vết mình để lại trên chiếc bát, nàng có chút sợ hãi và tự ti, ngón tay khẽ cử động rồi nghĩ, "Mình thật là một kẻ bẩn thỉu và hèn hạ".
"Chị ơi, em đói quá……" Tình trạng của La Khoa còn tệ hơn, sau khi uống miếng nước ấm, cơ thể nó tỉnh táo hơn một chút, lúc này cơn đói mới mạnh mẽ thúc giục bảo nó ăn nhanh lên.
Hải Vi cũng không có thời gian để mặc cảm tự ti nữa, nàng vội vàng đưa chiếc bánh mật ong vàng thơm cho em trai, sau đó hai chị em bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Ái Lệ Ti cố ý lựa chọn chiếc bánh không còn nóng cho bọn họ, bánh mới nướng tuy thơm hơn, nhưng phần đáy bánh lại khá giòn, bên dưới vẫn chưa đủ nguội để tạo thành lớp vỏ vừa xốp lại vừa giòn.
Vì vậy, khi nhiệt độ giảm xuống một chút, bánh mật ong mới đạt được độ ngon cao nhất.
Bánh nướng có lớp vỏ bên ngoài giòn, hơi cứng và khô, nhưng vì là bánh lên men nên ăn không khó, khi nhai sẽ thấy bông xốp, mềm mại như bay bổng giữa những tầng mây.
Vị ngọt và hương thơm không có gì sánh bằng đang tác động trực tiếp lên tâm hồn cằn cỗi và đáng thương của bọn họ, tâm hồn mỏng manh yếu ớt của họ dường như trở nên mạnh mẽ và chắc chắn hơn dưới tác động đó.
"Ngon quá…. ngon quá…." Đây là món ngon nhất bọn họ từng ăn trong đời, nếu món ngon nhất bọn họ từng ăn được đánh giá là 10 thì bánh mì mật ong này phải hơn mười tỷ!
Thật thơm, thật mềm, thật ngon! Chiếc bánh mang hương vị của hạnh phúc.
Hai chị em sợ bị cướp nên phải ăn càng nhanh càng tốt, nhưng ăn nhanh quá lại không đành lòng, bọn họ cắn từng miếng từng miếng thật nhỏ như muốn lấp đầy mọi sự cằn cỗi trong cuộc đời đời mình bằng hương vị hạnh phúc này.
La Khoa ăn xong một miếng bánh, nó ôm bụng rồi kéo kéo áo chị gái mình: "Chị, chỗ này, tốt, tốt quá…" Nó không thể nói rõ được cảm giác đó là gì, bởi vì đó là một cảm giác nó chưa từng trải nghiệm trước đây, cảm giác đang truyền đến từ bụng nó là khó chịu à? Cũng không phải?
Cảm giác kỳ lạ khiến nó hoảng sợ, mặc dù đã định sẽ chết, nhưng nó vẫn còn một cái bánh nữa chưa ăn! Ít nhất cũng phải đợi nó ăn xong cái còn lại mới chết được!
Hải Vi lo lắng, nhặt một miếng bánh mì khác nhét vào miệng nó: "La Khoa, ăn nhanh đi! Ăn nhanh đi! Ăn nhiều một chút, nhiều thêm chút nữa, em phải cố chịu đựng, phải ăn xong mới được chết!"
"Đứa nhỏ ngốc này, cảm giác đó gọi là "no"!" Người phụ nữ bên cạnh vội vàng ngăn cô lại, "Còn ăn nữa sẽ bị no chết đó!"
Hải Vi và La Khoa chưa bao giờ ăn no, vậy nên bọn họ không biết cảm giác no là như thế nào, cho nên khi gặp phải chuyện như thế sẽ cảm thấy rất hoảng sợ.
Hải Vi có chút sợ hãi rút tay lại, nàng ngượng ngùng cảm ơn người phụ nữ: "Cám ơn, cảm ơn….."
Người phụ nữ mỉm cười nhìn La Khoa gầy gò, không biết đang nghĩ tới cái gì mà bà lại vừa cười vừa khóc.
"Ngon quá, ngon quá..… Nếu Lỵ Lỵ của ta có thể sống thêm vài ngày nữa thì con bé cũng có thể ăn được bánh mật thơm ngon như thế này rồi……"
Hải Vi và La Khoa đều không biết phải đáp lại như thế nào.
"Thật đáng tiếc……" La Khoa đã nếm được món ngon như vậy rồi nhưng lại cận kề cái chết, nó sợ hãi giả thuyết đó hơn bất kỳ ai trên đời – chưa ăn được bánh mật ong thì đã chết rồi.
Thật đáng thương, cũng thật đáng tiếc!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!