Đối với Phỉ Lạc Ti thì chín nghìn đồng vàng chẳng là gì cả, có lẽ đó chỉ là một phần nhỏ rất nhỏ không đáng nhắc tới, khi số dư tài khoản của y tới hơn ba tỷ.
Nhưng đối với những người dân bình thường của Lan Tư Duy Lợi thì đó là "Lần đầu tiên trong đời" và là "Điều hạnh phúc nhất trong đời".
"Thơm quá… Chị ơi, chúng ta thực sự có thể lãnh được món ăn quý giá như vậy sao?"
"Chắc chắn, chắc chắn có thể!"
Người nói chuyện là một cặp chị em chênh lệch tuổi tác khá lớn, nếu em trai không gọi cô gái là chị thì họ trông giống như mẹ con hơn.
Cô gái rất gầy, chẳng khác nào như một cây sào tre, thậm chí còn có thể nhìn thấy mạch máu nổi lên trên cánh tay, tay không có chút thịt nào, hơn nữa trong mạch máu cũng chẳng có bao nhiêu máu, nó co rúm lại giữa lớp da và xương.
Nhưng nhìn lại lần nữa, cậu bé nằm trên lưng cô gái còn gầy hơn, gầy đến đáng sợ.
Đứa bé đó ba tuổi? Hay năm tuổi? Đứa trẻ đó gầy đến mức không thể xác định được độ tuổi cụ thể là bao nhiêu.
Cậu bé nho nhỏ rúc vào lưng chị gái, giống như một bộ xương nhỏ nhắn đáng yêu, nếu quần áo của hai chị em này không quá rách nát thì khi nhìn vào, bộ dáng bọn họ rất giống Vong linh pháp sư mang theo tiểu khô lâu bên mình.
Nhưng nếu là một Pháp sư vong linh thì sao có thể sống trong cảnh nghèo khó như vậy?
Nước dãi của cậu bé đã chảy xuống ướt đẫm quần áo chị gái mình, nhưng cậu bé vẫn không lau, vì nó đã không còn sức để cử động nữa, có lẽ vì nó đói hoặc cũng có thể là vì đau, vậy nên nó cuộn người lại ép đầu gối vào bụng mình, nó cố gắng làm như vậy để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng tư thế này đã tiêu hao chút sức lực cuối cùng còn lại của mình, sau khi điều chỉnh được tư thế, nó không thể cử động thêm được nữa.
"Chị ơi, thơm quá….."
"Thật thơm, thật thơm quá đi….."
Hai chị em đang nói chuyện, nhưng nếu ai thật sự chú ý sẽ phát hiện ra cậu bé không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Nó đói đến mức không còn sức để lau nước bọt thì làm sao có thể nói được?
Hai má người chị cũng hóp lại vì đói, nói thật, hai chị em họ vẫn còn sống đã là một phép màu rồi.
Buổi sáng khi thức dậy, cô gái có thể mơ hồ cảm nhận được mùi tử khí trên người mình, nhưng thứ mùi đó trên người em trai lại càng đậm hơn.
Cô gái không đứng dậy nữa, em trai nàng cũng không nhúc nhích, hai chị em chỉ biết ôm nhau tiếp tục giữ ấm cho nhau.
Cảm giác mất đi sức sống thật vô vọng, nhưng khi nghĩ đến việc không còn phải chịu đựng cơn đói và đau đớn nữa, nàng cảm thấy thư thái hơn rất nhiều, như sắp được giải thoát vậy.
Nhưng mà, ngay khi hơi thở của hai người ngày càng nhẹ, nhẹ đến mức có thể biến mất bất cứ lúc nào, bỗng có một mùi hương nồng nàn bá đạo quét qua bọn họ.
Hai chị em gần như bất tỉnh bỗng được mùi hương kia chữa lành, cơ thể họ không biết từ đâu lấy lại được một chút sức lực.
Mùi hương thơm quá…. Thơm quá….. thơm quá…..
Bụng đau đến mức gần như mất đi tri giác lại một lần nữa bắt đầu quặn lên.
Tuy chỉ là mùi hương, nhưng khi hai chị em mím môi vào nhau lại có cảm giác như thật sự nếm được vị ngọt trong miệng.
"Thật tốt quá…" Có thể chết trong hương thơm như vậy, quả thực là điều hạnh phúc nhất đời này của bọn họ!
"Chị ơi, đây có phải là vị ngọt không?" Em trai nàng vẫn còn nhỏ, vẫn còn rất nhiều thứ chưa biết, nhưng nàng thì đã từng nghe người khác nói, vị ngọt là thứ ngon nhất trên đời!
Trước đây nàng không thể tưởng tượng được "Thứ ngon nhất" là như thế nào, nhưng khi nàng ngửi thấy mùi thơm này – Phải, đây chính là thứ ngon nhất trên đời!
Người chị cũng chưa được nếm qua đường bao giờ, nhưng nàng cũng như em trai mình, khi ngửi mùi thơm này, nàng coi đó như "Vị ngọt" quý giá của hạnh phúc.
"Ừ, đó là vị ngọt."
Cả hai người vẫn chưa lấy lại chút sức lực nào, nhưng khi nghĩ cuộc sống cằn cỗi của mình có thể nếm được vị ngọt vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời thì họ không muốn chết nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!