Bánh mì mật ong chỉ có kích thước bằng một nắm tay, hơn nữa, vì đó là thực phẩm lên men nên ăn vào ít no hơn nhiều so với vẻ ngoài.
Nhưng đối với một bé gái bảy tuổi quanh năm chưa từng có một bữa ăn no thì đây là lần đầu tiên cô bé được trải nghiệm cảm giác ăn "no" là như thế nào.
"Thật thoải mái……" Cô bé ngạc nhiên sờ sờ cái bụng căng phồng của mình, rõ ràng đây là lần đầu tiên trong đời nó được ăn đồ ngon, lần đầu cảm thấy no bụng, nhưng không hiểu sao lại không ngừng khóc được.
Ái Lệ Ti cũng muốn khóc, cô bé cũng có phản ứng tương tự khi lần đầu tiên được ăn bánh mì mật ong, thậm chí còn cường điệu hơn cả Lỵ Lỵ Ti.
Ái Lệ Ti vô cùng biết ơn và thành kính nói: "Cám ơn Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ đã ban ân."
Bây giờ sự tồn tại của Lĩnh chủ trong lòng Lỵ Lỵ Ti và Phỉ Lạc Ti còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, y đã trở thành tồn tại lớn hơn cả thần Quang Minh. Lĩnh chủ đã cho tụi nó bánh mì mật thơm ngon như vậy, nhưng thần Quang Minh thì lại chẳng bao giờ ban cho tụi nó cái gì cả.
Dù vẫn chưa từ bỏ ngay niềm tin của mình với thần Quang Minh, nhưng sự tôn thờ và biết ơn Phỉ Lạc Ti đã trở thành hạt giống được gieo vào lòng bọn họ.
Lỵ Lỵ Ti vô cùng biết ơn và thành kính: "Cám ơn Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ, cảm ơn ngài đã ban ân!"
Một vị Lĩnh chủ tốt như vậy, nếu có thể mãi là Lĩnh chủ của họ thì tốt biết bao!
Sau khi nhóm người đầu tiên ăn bánh mì mật ong xong mà toàn thân không có chỗ nào thối rữa lở loét, da thịt không bị hóa nước hay chết trong đau đớn, vậy nên mọi người bắt đầu phát cuồng.
"Ta là con chó trung thành nhất của lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti, xin hãy cho ta đứng đầu đội ngũ!"
"Phỉ Lạc Ti lĩnh chủ, ta ngày đêm ca ngợi sự cao cả và lòng nhân ái của ngài, xin hãy cho tôi đứng đầu đội ngũ, a a a ——"
Vô số tiếng nuốt nước miếng vang lên, nhưng pháp sư ăn mặc như Thuật sĩ đứng trên cao uy h**p, vậy nên không ai dám trái lệnh "Không được chen hàng, không được gây rối", bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn những người già yếu, những người bị bệnh và khuyết tật đi lên nhận những chiếc bánh mì mật ong thơm ngon và đắt tiền sớm hơn mình, chỉ có thể bất lực nhìn những chiếc bánh trong hộp ngày càng ít đi.
Sơn thù du*, lúa mì, đường, trứng gà, hạt mè, dùng nguyên liệu gì cũng đắt đỏ vô cùng. Giá của một cái bánh là bao nhiêu? Một đồng bạc hay một đồng vàng? Không ai có thể ước tính được giá trị của chiếc bánh mật đó cả, ngay cả những nhà thám hiểm hiểu biết nhất cũng chưa từng gặp qua mùi hương như thế này.
* Chú thích: Sơn thù du còn có tên gọi khác là thù nhục hay táo bì, thuộc họ sơn thù. Theo y học hiện đại, rễ và hoa của sơn thù du có tác dụng kháng khuẩn tốt nhất với nhóm vi trùng thương hàn và lỵ. Ngoài ra, sơn thù còn có tác dụng lợi tiểu và hạ huyết áp, đường huyết nhẹ… Theo y học cổ truyền, sơn thù có vị chua, tính hơi ôn, quy kinh can, thận, chủ trị các chứng can thận hư tổn, di tinh, huyễn vựng, hư hãn ra mồ hôi, liệt dương, xuất tinh sớm, băng lậu….. Hết chú thích.
"Đây chắc hẳn là món ăn thần kỳ quý giá được làm bằng bột ma pháp, đường ma pháp và trứng ma thú. Đầu bếp làm ra món này có lẽ cũng là một Thuật sư luyện kim trung cấp!" Lão Mạch Khắc, một Pháp sư trung cấp đã khẳng định như vậy, và thế là mọi người càng trở nên điên cuồng hơn.
"Đừng lo, mẻ bánh mật tiếp theo sắp được nướng rồi. Phỉ Lạc Ti đại nhân nói, chỉ cần là người dân của thành Lan Tư Duy Lợi thì nhất định sẽ nhận được bánh mì mật ong!"
Mặc dù Ái Lệ Ti nói như vậy, nhưng sự lo lắng của mọi người vẫn không hề có dấu hiệu giảm bớt, bọn họ đang mong chờ giây phút bánh mật vào bụng mình.
Có người còn bàn luận: "Có nhiều bánh mật như vậy thì chắc chắn Lĩnh chủ đại nhân là một người rất giàu có!"
"Muốn làm được nhiều bánh như vậy phải có rất nhiều đầu bếp. Lĩnh chủ là quý tộc cao quý à?"
"Làm sao một đại quý tộc có thể đến nơi nghèo khó này của chúng ta được!"
"Nếu là do đấu tranh chính trị thất bại thì sao?"
"Nghe nói gì chưa? Lĩnh chủ của chúng ta hóa ra là Vương tử. Tâm tình không tốt nên tới đến đây nghỉ ngơi."
"Nói nhảm gì đó! Lĩnh chủ của chúng ta rõ ràng là thần tử của giáo hội nào đó!"
"…"
Vì sự việc phát bánh mật mà danh tính của Phỉ Lạc Ti được truyền đi càng ngày càng trở nên thái quá.
Nhưng sự thật lại không thể nói là giống như những gì thế giới bên ngoài đưa tin, chỉ có thể nói là hoàn toàn không liên quan!
Mặc dù Phỉ Lạc Ti là Lĩnh chủ, nhưng về tình hình trong lãnh thổ vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ lắm, vốn dĩ y định tiến hành điều tra dân số, nhưng không cần nghĩ cũng biết sẽ vấp phải bao nhiêu phản kháng.
Y cũng biết các quan chức thành Đạt Nhã Khắc sẽ dùng những tin tức và phương pháp gì để phá hoại và kéo chân sau mình, vậy nên Phỉ Lạc Ti đã dứt khoát không cho bọn họ có thời gian cầm chân mình.
Truy cầu lợi ích là bản năng của sinh vật, chỉ cần lợi ích trước mắt đủ lớn thì kế hoạch của y có gì không thể làm được chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!