Tôn Hiểu Thiên ngẩn người nhìn lên trần nhà. Trong đầu không ngừng hiện lên những câu nói của cô ta.
"Cô muốn biết tại sao mình lại ở đây không?"
...
"Cô biết cả rồi chứ? Cái người cô gọi là mẹ đó đã lừa dối cô. Lừa dối cô suốt bao năm qua. Còn khiến cô trở thành một người nhút nhát bị con ả kia hại cô nhập viện"
"Hahaha... Hãy hợp tác với tôi. Tôi sẽ khiến những người hại cô sống không được chết cũng không xong. Nào hãy nắm lấy tay tôi"
"Cô đừng tự mình dối mình nữa. Cô hận mà, đúng không? Nào, đến với tôi"
"Tôi chắc chắn cô sẽ hợp tác với tôi. Chắc chắn."
Cô vô thức ôm đầu, trong đầu toàn những lời dụ hoặc của cô ta. Ngả người lên giường, khẽ nhắm mắt lại. Trong đầu là một mảng hỗn loạn, những hình ảnh rơi rạc cứ đan xen lại với nhau. Lúc thì hình ảnh một gia đìng bốn người. Người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng ôm một cô gái nhỏ khoảng bốn, năm tuổi ngồi trên xích đu. Chiếc xích đu nhẹ nhàng lên lên xuống xuống từ đôi bàn tay người đàn ông tà mị cùng với một cậu bé nhỏ nhắn.
Nhìn qua cũng biết được cậu bé này với cô bé kia là song sinh với nhau.
Rất ấm áp, rất hạnh phúc. Đó là ý nghĩ đầu tiên khi nhìn thấy kí ức đó. Chợt, một hình ảnh khác lại chạy qua. Đó là một thiếu nữ mười năm tuổi đang vác cặp sách trèo tường trốn học. Bên kia tường là một nam một nữ. Nam tinh nghịch, giảo hoạt nữ thanh tú, nghịch ngợm. Ba người cùng nhau vác cặp sách đến một bãi đất trống. Ở đó, một đám thanh niên tay vác gậy, khuôn mặt đằng đằng sát khí. Ba người nhìn nhau sau đó lại nở nụ cười vui vẻ nhào tới đánh một trận tơi bời.
Cuối cùng cả ba người đều bị thương khá nghiêm trọng mặc dù cả ba thắng. Ba người dìu dắt nhau đi bệnh viện nhưng không khó nhìn ra cả ba rất vui vẻ, miệng nở nụ cười thật to thật sảng khoái như thể họ không quan tấm lắm đến các vết thương trên người mình.
Ầm... một mảnh đỏ chót đập vào mắt cô. Người con trai nhìn cô ôn nhu thâm tình từ từ ngã xuống đất, tay vẫn cầm bó hoa tường vi hồng xinh đẹp.....
Cô choàng mở mắt, thở hổn hển, lồng ngực đau, đau đến mức cô không thể thở được. Cô biết nếu mình còn tình trạng này sẽ dẫn đến bệnh tim. Từ sau ngày đó, đã qua một tuần rồi. Buổi sáng cô vẫn đi làm bình thường chiều trở về nhà, lâu lâu Vân Diêu hay Khanh tảng băng, anh trai A Lôi và tên Hạo nào đó xuất hiện trước cửa nhà tìm cô thì buổi tối cô luôn không thể yên giấc được. Dần dần những hình ảnh đó không còn rơi rạc nữa, nó được sắp xếp lại như một cuộn phim.
Nó bắt đầu "chiếu", cô có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của đứa bé năm tuổi khi chứng kiến cảnh ba mẹ, anh trai mình chết hay là nỗi thống khổ, bi ai, tức giận khi nhìn thấy hai người bạn thân nhất của mình bỏ mình ở bệnh viện không một lời từ biệt mà đi ra nước ngoài. Nhưng đó không phải hết cô còn cảm nhận sự tuyệt vọng khi mất đi ánh sáng của đời mình vậy. Sợ hãi, thống khổ, bi ai, tức giận, tuyệt vọng, đau đớn, đau như là hàng nghìn hàng vạn con dao đâm vào trái tim mình, nó cứ đâm vào, rồi lại rút ra, đâm vào rồi lại rút ra, tiếp tục như vậy hàng chục lần.
Cô biết chứ, biết tất cả là những kí ức mà cô đã chôn sâu. Kí ức lúc năm tuổi và mười năm tuổi là kí ức của nguyên chủ. Bà Vu không phải mẹ của nguyên chủ, bà chỉ là em gái của mẹ ruột nguyên chủ mà thôi. Cô hiểu bà chỉ muốn tốt cho cô, không muốn cô nhớ lại những kí ức đau đớn đó nhưng mà cô không hiểu. Tại sao? Tại sao bà lại thay đổi hết tất cả trí nhớ của nguyên chủ, biến nguyên chủ thành một con người nhút nhát, tự ti.
Nếu không phải tại bà ta thì nguyên chủ đâu có bị chết một cách đáng thương như vậy chứ?
Tất cả chỉ tại bà ta
Đúng, mọi việc như thế này đều tại bà ta
Không, không phải, cô đang suy nghĩ gì vậy. Tại sao cô lại có suy nghĩ vậy chứ? Chắc chắn bà Vu có lí do mới làm vậy thôi. Đúng vậy. Mình hãy tin tưởng vào mẹ.....
Kétttttt...
Rầm
"Không"
...
Cô nhắm nghiền mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống gối, tan vỡ.
Đau quá, tim cô đau quá.
Nó... không phải là thật đúng không?
Dực... Dực... em xin lỗi... em xin lỗi... Làm sao đây? Làm sao đây? Dực, nói em biết, em phải làm sao đây. Chỉ có một mình em trên thế giới này thôi. Không có baba, không có anh, chỉ có một mình em mà thôi. Em cô đơn lắm, em nhớ anh nhiều lắm. Em... muốn được gặp anh, muốn đến bên anh, muốn ôm anh, muốn... muốn anh sống lại. Em chỉ muốn anh sống lại thôi
...
"Thiên nhi, em phải sống thật hạnh phúc nhé. Hãy sống theo con người của em, một con người kiên cường, vui vẻ, luôn nở nụ cười. Em nhé."
"Sao em có thể sống hạnh phúc khi không có anh đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!