Chương 19: Trò chơi bắt đầu

"Vân Diêu, xuống ăn cơm"

Hiểu Thiên vừa chọn chén bát ra, vừa gọi tên chết bầm nào đó.

Vân Diêu xuống phòng bếp, kéo ghế ngồi đối diện với cô. Cậu chợt phát hiện ra môi cô sưng đỏ lợi hại, khẽ liếc mắt xuống cái cổ trắng ngần của cô. Cậu suýt nữa lật bàn khi nhìn thấy dấu hôn ngay trên cổ cô, nó như đang thị uy với hắn vậy. Kiềm nén cơn giận trong lòng, cậu hỏi

"Thiên Thiên, cái dấu đỏ chót trên cổ cô là sao vậy"

"A"

Cô lập tức che lại dấu hôn trên cổ, khuôn mặt đỏ bừng bừng. Trong lòng không ngừng nguyền rủa tên Khanh cầm thú. Dám để lại dấu trên người cô, cô nguyền rủa hắn bị bạo cúc hoa, bạo nát cái cúc hoa của hắn. Để hắn không thể đi hại người nữa.

Ở nơi nào đó, tên cầm thú nào đó đang mặt lạnh xử lí vài con ruồi thì cảm thấy cúc hoa của mình có cảm giác đau đau. MK, tên nào nguyền rủa ông đây bị bạo cúc hoa. Ông mà biết sẽ bạo cúc hoa của hắn.

Vâng, và tương lai không lâu anh sẽ bị bạo cúc hoa do người vợ anh yêu quý nhất. Hahaha... nhưng đó là chuyện sau này, bây giờ quay lại với hiện tại nào.

"Chỉ là muỗi đốt thôi. Haha... ăn cơm, ăn cơm... haha"

Cô liền nói sang chuyện khác. Chết tiệt, ăn cơm không lo ăn, cậu hỏi mấy cái chết tiệt này làm cái gì cơ chứ.

Không khí trong phòng bắt đầu có mùi dấm chua.

"Bình dấm chua của nhà nào bị vỡ hay sao vậy? Ở trong phòng bếp vẫn ngửi được là sao nhỉ?" Cô khó hiểu lẩm bẩm

Cái bình dấm chua to đùng nào đó nghe thấy vậy, khóe miệng co giật co giật. Cậu có nên nói cho cô biết cô rất ngu ngốc hay không hả?

Bữa ăn trưa kết thúc với một bình dấm chua bị vỡ của ai đó và đôi môi sưng đó của ai kia.

7giờ tối

"Ài

~Bao giờ quà của A Lôi mới tới chứ?" Hiểu Thiên vừa ôm gói snack vừa coi tivi nghĩ

Đúng lúc đó...

"Đinh linh linh... Đinh linh linh" (tg: Ta chả bk tả cái cửa chuông ra sao nữa ==)

Tới rồi tới rồi, cô hí ha hí hửng chạy đến mở cửa "Làm phiền quá...". Nghẹn lời.

Có ai nói cho cô biết chuyện gì xảy ra không vậy trời. Tại sao không phải là người chuyển phát quà mà là tên đồng tính uy hiếp A Lôi này (Vâng, chị ý còn chưa biết tên đồng tính này là anh trai của Khả Lôi. Ai không nhớ xin lật lại chương 12)

Khả Minh nhìn gương mặt nhỏ nhắn khả ái của cô nhăn lại, cảm thấy thật đáng yêu a. Muốn ôm cô vào lòng, muốn nhu nhu khuôn mặt đáng yêu của cô quá.

Cô hôm nay thật sự đáng yêu. Cô mặc bộ đồ ở nhà. Áo pull trắng cùng với quần đùi thun đen tôn lên đôi chân nhỏ nhắn, trắng mịn của cô. Cô không đi dép trong nhà, hắn có thể nhìn rõ những ngón chân khả ái trắng mịn béo mập của cô. Thật sự muốn hàm những ngón chân béo mập ngon ăn đó quá đi. Hắn liếm liếm môi, nghĩ. (Vâng, anh là kẻ cuồng chân. Khinh bỉ vạn vạn lần anh a)

Hiểu Thiên nháy nháy mắt mấy cái, không nói chuyện. Mà ai kia đang suy nghĩ đen tối với những ngón chân của ai đó cũng không nói chuyện. Không khí lập tức im lặng đến mức đáng sợ.

"Ai vậy a? Tiểu Thiên" Vân Diêu vui vẻ từ trong nhà đi ra rồi lại trừng mắt nhìn tên đàn ông anh tuấn, cương nghị này.

Lập tức cả ba người không nói lời nào, không khí trầm xuống một cách đáng sợ.

Hiểu Thiên tự nhiên cảm nhận được tia nguy hiểm nào đó xen lẫn bất an. Cô chưa kịp suy nghĩ kĩ tại sao tên đồng tính này lại xuất hiện thì nhìn thấy hai tên đàn ông khác đang đi tới căn hộ nhỏ của cô.

Ạch... đó không phải là tên Dự Hiên Hạo sao? Còn tên kia...

Nghiến răng nghiến lợi ken két. Mịa nó... tên Khanh cầm thú cướp đi hai nụ hôn của cô đã thế còn lại cái ấn kí đỏ chót trên cổ cô. Cô thật sự muốn chạy tới bạo cái cúc hoa của hắn ghê.

Mà lạ ghê, bốn tên đàn ông thì hết 2 tên là nam chủ, 1 tên là nam phụ, tên còn lại không biết không quan tâm. Nếu cô nhớ không lầm thì 3 tên này phải quây xung quanh nữ chủ thánh mẫu chứ. Tại sao lại xuất hiện nhà cô? Chẳng lẽ do hiệu ứng bươm bướm. Có cần phải bưu hãn vậy không? Cô không muốn lập hậu cung giống nữ chủ đâu. Không muốn ngày nào cũng bị thao đến xuống giường được đâu, không phải trong nguyên tác nữ chủ bị thao đến mức ăn cơm, đi tắm rửa đều một tay nam chủ làm hết đó chi, đã vậy trong quá trình đó lại không thiếu đến những cảnh PLAY đặc sắc khác. Cô không muốn đâu (tg: Chị yên tâm đi, em sẽ không để chị bị thao đến mức đó đâu, em chỉ là cho chị bị thao đến mức không xuống giường được ba ngày ba đêm mà thôi. Em rất hiền lành nha [Ō.Ō])

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!