Chương 9: (Vô Đề)

Xe vẫn không hề dừng lại, đi thẳng qua hai tòa môn lâu mới dừng lại, đối diện với tòa môn lâu chính là tường được xây bằng ngọc lưu ly* làm bình phong ở cổng, xe dừng ngay ở dưới bình phong phù điêu trước cổng. Ngày thường khi hai người trở về, người hầu trong nhà sẽ đi ra, cười hì hì tiến lên phía trước, đồng thanh kêu lên một tiếng: "Tam công tử thỉnh an!" "Thiếu phu nhân an khang!" "Tam công tử, tam thiếu phu nhân đã về!"

Náo nhiệt đến tận lúc khi họ tiến vào trong nhà.

Nhưng hôm nay lại vắng vẻ đến lạ thường, chính phòng cũng không có ai đi ra đón, Tần Tang vừa xuống xe, đúng lúc có một trận gió thổi đến người, làm cô không khỏi rùng mình. Lúc này, từ phòng chính có một người đi ra, tuy chỉ mặc đồ ngày thường, nhưng tư thế này vừa nhìn là biết đây là một quân nhân. Người nọ không nhanh không chậm bước đi thong thả đi ra, trên mặt còn mang theo ba phần ý cười: "Tam muội đã trở về rồi sao?"

Tần Tang thấy anh ta, không khỏi giật mình ngoài ý muốn, nhưng vẫn kêu một tiếng: "Nhị ca."

Người này chính là con thứ của Dịch Kế Bối – Dịch Liên Thận. Anh bởi vì quanh năm đều ở trong quân đội, nên có vẻ ngoài đen gầy anh tuấn, khí chất tự nhiên rất xuất chúng, so với Dịch Liên Khải quần là áo lụa, quả thực nửa điểm cũng không giống nhau. Tần Tang mọi lần rất ít khi nhìn thấy vị nhị ca này, hơn nữa Dịch Liên Khải mỗi khi đề cập đến anh, đều là có chút khinh thường.

Dịch gia là một gia đình kiểu cũ, xưa này đều là đích thứ phân minh trường ấu có tự ( chính thất thứ thất thứ tự rõ ràng , bề trên luôn là nhất), Dịch Liên Thận do hay bận việc quân vụ, mà cô cũng chỉ ba năm mới về lão trạch một lần, nên hai người tất nhiên không thể gặp nhau nhiều được. Do vậy cô rất khách khí: "Nhị ca đã trễ thế này rồi, nhị ca còn muốn ra ngoài làm việc sao?"

Dịch Liên Thận lại cười cười, nói: "Ta không đi ra ngoài làm việc, ta là cố ý ở chỗ này đợi Tam muội muội. Tam đệ vì sao không cùng muội trở về?".

Tần Tang thấy anh ta tuy trên mặt đang cười, thế nhưng ánh mắt lại mập mờ, không có lấy nửa phần ý cười, cô không khỏi hỏi: "Phụ thân đại nhân đã trở về chưa? Muội muốn đi đến thỉnh an phụ thân trước đã."

Dịch Liên Thận lại cười: "Không vội." Giọng điệu của anh khi nói đều rất là bình tĩnh, nhưng Tần Tang lại bất giác vô cùng run sợ. Chỉ thấy anh giơ tay lên, vỗ tay "Bốp bốp" hai tiếng, có vài tên hộ vệ đầy đủ vũ trang không biết từ đâu đi ra, giơ súng lên phía trước, Dịch Liên Thận từ từ bước ra sau, nói: "Tam muội muội trên đường đã cực khổ rồi, đương nhiên là vô cùng mệt mỏi,, trước tiên cứ nghỉ ngơi cho khỏe trước đã."

Tần Tang từ từ hiểu ra, cũng biết là đang có chuyện gì đó đã xảy ra, nhưng chính xác chuyện gì thì không tài nào đoán được. Vài tên lính hộ vệ tuy có giơ súng ra, nhưng đối với cô rất cung kính, đưa cô đến phía đông ở trong viện. Vừa bước vào cửa, Tần Tang liền biết rằng không chỉ có chuyện xảy ra, hơn nữa còn là chuyện lớn. Bởi vì mấy người vợ bé của Dịch Kế Bối, cả đại thiếu phu nhân, còn có Hiểu Dung nữ nhi của Lục di nương, năm nay mới được 5 tuổi, đều ở đây cả.

Toàn bộ nữ quyến đều bị đưa đến tại nơi này, nói hẳn ra là bị giam lại nơi đây, bởi vì cửa phòng bên ngoài đều bị khóa trái hết, lúc lính hộ vệ mở khóa, người ở trong phòng đều sợ đến mặt tái xanh, lại thấy người đi tới là Tần Tang, mọi người trong phòng đều sợ hãi. Qua một lúc thật lâu sau, mới có người chân bé * "đốc đốc" đi tới chào hỏi cô, thì ra là Đại thiếu phu nhân. Cô tuy rằng thần sắc vẫn hơi hoảng sợ, nhưng vẫn kéo tay của Tần Tang, định nói gì đó nhưng lại bị nghẹn lại nơi cổ họng, một lúc sau mới nói: "Tam muội muội... Muội vì sao lại trở lại đây!" Mấy bà vợ bé lau nước mắt, mà vị Lục di nương người được Dịch Kế Bối sủng ái nhất, đang ngồi ở trên sạp gỗ tử đàn ôm lấy con gái Hiểu Dung của mình trong tay, hai mắt nhìn thẳng xuống đất, giống như bị hoảng sợ cực độ. Dịch Kế Bối nửa đời người chỉ có duy nhất ba nam hài tử, không có nữ nhi, nên khi có tiểu nữ này thì hết mực nuông chiều, bây giờ cô bé đang nằm mẫu thân, đôi mắt mở to nhìn khắp phòng.

*Xin đình chính một chút đó là vị đại tẩu này đúng là bó chân thật chứ không phải Dịch Liên Khải nói đùa như mấy chương trước mình đã chú thích, bây giờ đọc kĩ mới biết

Tần Tang hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Câu cô vừa hỏi vốn chả có gì, nhưng lục di nương lại "Oa" một tiếng khóc to lên: "Chúng tôi đều suy sụp hết cả rồi!" Ngoài cửa sổ lính hộ vệ dùng báng súng đánh "Bang bang" vào kính thủy tinh, quát: "Không được khóc nữa!"

Lục di nương cứ như thế bị dọa cho một cái, ngay lúc này thu lại thanh âm, nhưng Hiểu Dung trong lòng bà lại đang khóc lớn lên, nhỏ giọng nói rất nhẹ: "Mẹ... Con sợ...."

"Bảo bối ngoan đừng sợ... Bảo bối đừng sợ...." Lục di nương thì thào dỗ dành nữ nhi của mình, vỗ lưng của Hiểu Dung, vỗ về cô bé. Đại thiếu phu nhân mắt hồng hồng, kéo Tần Tang: "Tam đệ đâu rồi? Sao tam muội lại trở về đây một mình?"

Tần Tang tiếp tục hỏi: "Đại tẩu rốt cuộc đã xảy ra việc gì?"

Đại thiếu phu nhân nước mắt chảy ra lần nữa rồi kể, thì ra đêm qua Dịch Kế Bối vừa trở về, không biết vì sao đã gọi Dịch Liên Thận đến mắng cho một trận, một lúc sau Dịch Liên Thân đi từ phòng chính đi ra được một lúc, thì vài người hầu lại nghe Dịch Kế Bối mắng to qua cửa: "Chẳng khác nào súc sinh, xem ta ngày mai trừng trị ngươi thế nào!"

Dịch Kế Bối xưa này tình tình đều như cục than nóng bỏng tay, đối với nhi tử của mình thì cực kì nghiêm khắc, Dịch Liên Thận thì cứ hai đến ba ngày lại bị mắng một trận, nếu không phải chuyện công sự thì cũng là việc tư, nên từ trên xuống dưới mọi người đều đã quen rồi, trong nhà không ai dám vòng vo thêm nữa. Đến lúc chiều Dịch Kế Bối đang mở tiệc chiêu đãi vài vị đồng liêu tại gia, trong đó có cả chủ tịch của Phù Châu – Trương Hi Côn, bữa tiệc đã ăn được phân nửa, Dịch Kế Bối tự nhiên đưa ra chủ ý muốn miễn tất cả chức vụ của Dịch Liên Thận trong quân đội, mọi người đều đang ngơ ngác nhìn nhau, lúc đó ngay tức thì Dịch Liên Thận đã mang theo một đội quân đạn đã lên nòng đi vào.

Dịch Kế Bối thấy nhi tử của mình dẫn theo đội cảnh vệ đi tới, tự nhiên chửi ầm cả lên, nhưng không đợi ông kịp mắng xong, đội cảnh vệ sau lưng Dịch Liên Thận đã "Rầm rầm" kéo súng, Dịch Kế Bối vốn đã bị bệnh cao huyết áp, chửi mắng đến hai mắt đảo liên tục, toàn thân co quắp lại, miệng sủi bọt mép, nghẹo đầu đột quỵ. Mấy vị lữ trưởng sợ mặt cắt không còn một giọt máu, ba chân bốn cẳng chạy đến đỡ Dịch Kế Bối dậy, chỉ thấy đầu của Dịch Kế Bối cứng ngắc lại, không nói được nữa, không khỏi loạn thành một đám. Riêng chỉ có chủ tịch Phù Châu Trương Hi Côn vẫn trấn định thong thả, thậm chí còn múc thêm một bát canh vi cá nóng hổi, ung dung chậm rãi nói: "Đại soái bất thình lình bị bạo bệnh, chuyện này là đột nhiên xảy ra, vì để cho thế cục tạm thời ổn định, ta đề nghị để nhị công tử tạm thời giữ chức đốc quân, chư vị thấy thế nào?"

Mấy vị lữ trưởng kia nào dám nói một chữ không. Nhưng vẫn bị đội cảnh vệ đưa vào trong phòng khách, đến nay vẫn chưa có tin tức gì. Dịch Liên Thận sau đó lập tức hạ lệnh đóng cửa tòa nhà, chỉ được phép đi vào chứ không được phép đi ra. Lúc đó toàn bộ nữ quyến còn chưa biết chuyện gì đã bị đội cảnh vệ của Dịch Liên Thận đem phủ bao vây lại giống như thiết thông ( tòa nhà bọc thép, có lẽ là thế  ), lại nghe nói đại soái đang bị bệnh.

Ngay trong lúc này, nhà bếp sai người vừa vặn đem thức ăn mang lên, người kia thật sự rất lanh lợi, lặng lẽ chạy tới hậu viện nói hết đầu đuôi sự việc cho Lục di nương biết, Lục di nương nhất thời khóc lớn lên muốn liều mạng mà đi , cuối cùng bị ngăn lại rồi đưa về, sau đó Dịch Liên Thận sai người đưa hết nữ quyến đem nhốt vô một chỗ.

Hiện tại Dịch Kế Bối sống chết không rõ, mà tất cả nữ quyến lại đang bị giam ở chỗ này, không hề biết bên ngoài đã có chuyện gì xảy ra.

Tần Tang không ngờ rằng mới qua một ngày ngắn ngủi mà gia biến đột nhiên đã phát sinh thành như vậy, liền ngồi ở trên sạp giường, ngỡ ngàng nhìn Đại thiếu phu nhân. Đại thiếu phu nhân mắt sưng lên như quả hạch đào, nói: "Chúng ta chính ra đều là phế nhân cả, lúc này chỉ mong tam đệ có thể trốn được kiếp nạn này, tam đệ là cùng muội quay trở về sao?"

Tần Tang gật đầu, lại lắc đầu. Đại thiếu phu nhân khóc ròng nói: "Đây là cái nghiệt gì vậy, Nhị đệ sao có thể hồ đồ đến thế."

Tần Tang nghe cô vừa khóc vừa nói, có một loại cảm giác toàn thân đều bị rơi vào trong cạm bẫy, dần dần càng thêm thê lương đau khổ hơn. Cô nhớ tới lúc Dịch Liên Khải giữa đường xuống xe, không biết là nên vui hay nên buồn đây, cũng không thể đoán trước được gì; nếu như nói mình buồn thì, mình đã bị giữ lại trong thiên la địa võng này, còn anh thì đang ở bên ngoài, nói không chừng đã cao chạy xa bay rồi, nhưng lại không biết được Diêu sư trưởng kia theo phe của ai, nếu như hắn chọn làm tâm phúc của Dịch Liên Thận, có lẽ sẽ theo lệnh anh ta, đem Dịch Liên Khải bắt giam lại, vậy mọi chuyện coi như xong rồi.

Cô nhìn đồ bày biện trong phòng, nhớ tới bản thân mình lúc mới vào Dịch gia, cảm thấy mấy thứ đồ bày biện này quá là xa hoa, ngay cả chi phí ăn mặc cũng vậy, dù mình cũng xuất thân trong một gia đình đại phú nhưng từ khi về đây mới được mở mang tầm nhìn rất nhiều. Không nhũng thế Dịch Kế Bối lại còn là nắm giữ một phương riêng, nắm quyền trong tay, Giang Tả bễ nghễ (kiêu ngạo), những người đứng đầu các địa phương không ai không mềm mỏng vài phần, trong Dịch gia trạch tuyệt đối dân thường không thể đi vào được, đem hai chữ tiền và quyền để miêu tả thì đều là nông cạn, đến kim ngọc mãn đường cũng không so sánh được, vậy mà khắp phòng bây giờ chỉ thấy nữ quyến khóc lóc ỉ ôi, đều là thái độ sầu muộn, vinh hoa phú quý rốt cuộc chỉ là một giấc mộng lớn. Hiện tại huynh đệ như bùn đất ( ý là chả có tình cảm gì), phụ tử phản bội lẫn nhau, ở đây lại biến thành lồng giam, làm liên lụy đến bọn họ phải chịu cảnh bỏ tù khốn đốn này.

Các cô bị nhốt ở nơi này, phòng bếp tuy có thể đưa thức ăn trực tiếp nhưng không thể nào vào được, bởi vì ở trên cửa của căn phòng này vừa vặn có một cái miêu động (giống lỗ chó thôi nhưng là cho mèo vào), cũng vì phu nhân của Dịch Kế Bối trước kia rất thích nuôi mèo, tuy rằng khi bà tạ thế rồi nhưng cái miêu động này chưa kịp chặn lại, bây giờ lại có công dụng rất tốt là đưa cơm nước vào bên trong, đưa nước nóng vào cũng được, đều lấy từ chỗ động này từ từ lấy lên, tuần tra mã tiền bên ngoài cũng không quan tâm các cô nói chuyện gì, Dịch gia nữ quyến sao có thế chịu nổi ủy khuất như vậy được, đêm khuya vắng người, mọi người ở dưới ngọn đèn điện hai mắt đều đẫm lệ, cũng không nói lấy nửa câu, càng thêm phần sợ hãi và sầu khổ. Cũng may là ở đây có ba bốn gian phòng, có vài cái giường và yên tháp*, cũng coi như có thể ngủ qua loa được. Tần Tang trên đường đến đã vô cùng mệt nhọc , cùng với Đại thiếu phu nhân, nằm chung với nhau trên một chiếc giường, chỉ chợp mắt được một lúc, nghe thấy tiếng bước chân của hộ vệ tuần tra bên ngoài, liền giật mình tỉnh dậy.

*Yên tháp là sạp giường nằm để hút thuốc

Đại thiếu phu nhân cũng chưa có ngủ, hai người bốn mắt đều nhìn nhau, không biết phải làm gì. Lúc này Hiểu Dung đột nhiên tỉnh giấc, "Oa" một tiếng khóc lớn lên. Lục di nương ôm cô vỗ về, nhưng không làm cô thôi khóc được. Người ở trong phòng đều bị đánh thức, Đại thiếu phu nhân cũng đứng lên, đưa tay lau trán cho Hiểu Dung, nhưng trán lại nóng hầm hập.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!