Chương 7: (Vô Đề)

Cô nhìn lại thì ra là người hầu đem bánh tới, thấy cô nên cung kính chào một tiếng. Ba người ở đại sảnh đều nghe thấy được, Dịch Liên Khải quay đầu đã trông thấy cô, liền vẫy vẫy tay: "Lại đây, chào hỏi Cao thiếu gia với Phan tiên sinh đi".

Tần Tang tự trấn định bản thân, chậm rãi đi tới, nói: "Hôm qua Cao thiếu gia mang theo Phan tiên sinh có tới đây, đúng lúc anh lại không có ở nhà".

"Thật vậy sao?" Dịch Liên Khải đột nhiên thích thú: "Hôm nay khí trời thật rất tốt, hay chúng ta ra ngoài đi săn thú đi! Tần Tang cũng đi cùng đi, mọi người không biết chứ, vị phu nhân này của tôi, trước đây tôi có dạy cô ấy cưỡi ngựa, tiêu tốn khá nhiều thể lực, nhưng mà vẫn chỉ tạm chấp nhận được, bắn súng cũng là tôi dạy cho cô ấy, mười phát thì đến chín phát không trúng".

Cao Thiệu Hiên thấy Tần Tang đi tới, cho nên không được tự nhiên lắm. Nghe Dịch Liên Khải nói như vậy, cũng chỉ im lặng. Tần Tang không hề nhìn đến Phan Kiện Trì, chỉ nói: "Anh để cho tôi yên đi, trên núi vốn đang yên ắng bình yên, anh lại huyên náo đến gà chó cũng không yên".

Dịch Liên Khải cười nói: "Đùa một chút thôi mà, nháo cái gì". Rồi bảo người đi chuẩn bị ngựa đem tới, Tống phó quan là người đảm đương công việc này, lập tức đi chuẩn bị thỏa đáng, tự mình đến chỗ Dịch Liên Khải báo cáo: "Thưa, phu nhân không có ngựa ở nơi này, nên thuộc hạ chuẩn bị cho phu nhân một con tiêu hạ mã (con ngựa được đánh dấu), con ngựa này rất dễ bảo".

Dịch Liên Khải nói: "Ngựa ngươi chuẩn bị cho ta, đem cho cô ấy đi".

Tống phó quan đáp một tiếng, Dịch Liên Khải lại giục Tần Tang đi thay đồ đi săn, Tần Tang đang thấy bất an trong lòng, nếu không đi, lại sợ anh sẽ nghi ngờ. Không còn cách nào khác đành thay sang bộ đồ đi săn kiểu Anh Quốc, đám người hầu đã dắt ngựa tới trước mặt chủ nhân. Cao Thiệu Hiên chưa từng thấy cô mặc đồ đi săn nên luôn cảm thấy vị thiếu phu nhân này, mới gặp thì thanh nhã như lan, gặp lại thì quyền quý sang trọng, bây giờ khi gặp lần thứ ba rồi lại có một loại anh tư (tư thế oai hùng) quyến rũ, có chút khiến người ta ngỡ ngàng.

Tần Tang miễn cưỡng cười cười. Cao Thiệu Hiên thấy vợ chồng họ trêu đùa nhau, trong ngực có cảm giác không nói lên lời, đành ngẩng đầu nhìn ngọn núi ở xa xa. Dịch Liên Khải hỏi: "Phan tiên sinh có biết cưỡi ngựa không?" Tần Tang không tự chủ được quay đầu lại, thấy Phan Kiện Trì mỉm cười nói: "Tôi sẽ thử một lần xem sao?". Dứt lời lập tức trèo lên ngựa, động tác rất thành thạo.

Tần Tang tuy trong lòng vô cùng kinh ngạc, nhưng lại sợ Dịch Liên Khải nhìn ra cái gì, nên chỉ làm bộ không thèm để mắt tới. Bốn người phóng ngựa dọc theo sơn đạo, phía sau còn có người hầu trên lưng mang theo rất nhiều đồ đạc, và hơn chục con chó săn theo sau, dọc đường cả người và chó đuổi theo lẫn nhau.

Đến khi đến giữa ngọn núi, người hầu mới thả sợi dây xích chó ra, chó săn lúc này như mũi tên rời cung, vọt hết vào rừng tìm kiếm con mồi. Một lúc sau đã đuổi theo gần sát mấy con thỏ rừng, Dịch Liên Khải ở trên ngựa liền giơ súng ngắm bắn. Tiếng bang bang phát ra vài phát, liền trúng hai con thỏ rừng. Mấy con chó săn điên cuồng chạy tới, tha con thỏ đầm đìa máu tới trước ngựa, để lại con mồi rồi sủa một trận. Mấy người hầu đi theo cắt một miếng thịt bò lớn quẳng về phía chó săn bên này.

Mấy con chó săn đều cao đến nửa một người, nhìn giống như một đám ác lang, bao vây cắn xé miếng thịt bò để ăn, có âm thanh nhai nuốt đều đều, Cao Thiệu Hiên chưa từng thấy qua chuyện này, liền cảm thấy da đầu mình tê dại, đành quay mặt sang chỗ khác không dám nhìn tiếp. Dịch Liên Khải kêu tên cậu, hỏi: "Thiệu Hiên, tại sao anh không bắn phát nào?" Cao Thiệu Hiên nói: "Tôi vốn xưa nay không thích tham gia những chuyện săn bắn kiểu này, hôm nay là do công tử gia mời đi nên tôi mới đi thôi" Dịch Liên Khải cười lớn, nói : "Cậu rất là thẳng thắn, cùng lệnh tôn đều giống y như nhau đều không giả mù sau mưa (nịnh hót) mà nói láo". Cao Thiệu Hiên cười cười, nói: "Công tử gia đúng là người chân thật nói lời thẳng thắn"

Bọn họ ở trong núi được một lúc, bắt được mấy con thỏ cùng với chim trĩ, Dịch Liên Khải ngại không muốn đụng tay tới mấy con mồi lớn hơn, liền thúc ngựa đi lên đầu tiếp tục hướng vô núi sâu mà đi. Tần Tang không quen cưỡi ngựa, bị bỏ xa phía sau, đúng lúc Cao Thiệu Hiên đang dừng lại uống nước. Phan Kiện Trì lặng lẽ thúc ngựa đi bên cạnh cô, Tần Tang nhân lúc người hầu không có ở đây, liền hạ thấp giọng hỏi: "Vì sao không chịu rời đi?"

Phan Kiện Trì lúc này mới giương mắt lên nhìn cô, cũng không trả lời câu hỏi của cô, chỉ khom người, nắm thật chặt dây cương của ngựa. Và như thế lại bỏ lỡ mất một cơ hội nói chuyện, vì Cao Thiệu Hiên lúc này đã cưỡi ngựa đuổi kịp phía sau, Tần Tang chỉ đành cười, nói chuyện với cậu: "Cao thiếu gia cưỡi ngựa thật không tồi, là học của ngài Cao đốc quân sao?"

"Không phải đâu, tôi ở nước ngoài có thời gian lại cùng bằng hữu đi cưỡi ngựa, nên học được thôi".

Ngay sau đó Tần Tang lại hỏi về thái độ, con người nước ngoài như thế nào, Cao Thiệu Hiên cùng cô nói chuyện, trong lòng vừa vui lại vừa buồn. Vui vì có thể cùng cô tiêu diêu tự tại cùng nhau nói chuyện, buồn là trong lòng có một tầng bí mật không thể nói cho ai biết. Tần Tang tuy cùng cậu nói chuyện, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng. Hai người đang nói chuyện đều buông dây cương ra, để ngựa tùy ý đi dạo, không biết chuyện gì xảy ra.

Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy rừng cây ở phía trước có một tiếng ngựa hí, ngay sau đó một trận ồn ào nổi lên, thấy nhiều người la lớn thất thanh. Thì ra không biết tại sao con ngựa của Dịch Liên Khải đột nhiên bị hoảng sợ, Dịch Liên Khải liên tục kéo dây cương lại, nhưng con ngựa kia lại liều mạng liên tiếp đá hậu, giống như phải đem bằng được người trên ngựa quật ngã xuống dưới. Mọi người kinh hoàng lung túng, một chốc không biết phải làm cái gì, con ngựa sợ hãi quay đầu định chạy vào rừng.

Con ngựa chạy vô cùng nhanh, cơ hồ trong nháy mắt đã dẫm lên vài người hầu đi theo, mắt mở to hướng về phía Cao Thiệu Hiên và Tần Tang lao tới. Lần này lại bất ngờ có biến cố phát sinh, Tần Tang cả người ngây ra, mà Cao Thiệu Hiên phản ứng cũng không kịp, ngay lúc này trong nháy mắt, đã có một người cưỡi ngựa vòng qua lao tới, lập tức người nọ vừa vặn nhào vào, lấy cánh tay cầm chắc lấy dây cương của kinh mã.

Con ngựa kia hí dài một tiếng cả người dựng lên, người nọ cũng không buông tay, suýt nữa bị ngựa quật té xuống. Hai con ngựa điên cuồng hí dài cả người con ngựa dựng thẳng lên, người nọ vẫn sống chết kéo dây cương của ngựa Dịch Liên Khải không buông. Dịch Liên Khải cưỡi ngựa rất điêu luyện, nhân cơ hội liền húc bụng ngựa, ai ngờ ngựa lại càng như nổi điên lên, nhảy loạn xạ,. Người nọ bị dây cương ngựa kéo đi thật xa, chân vẫn còn kẹt ở trên bàn đạp của yên ngựa mình, hai con ngựa đi hai hướng ngược nhau, mắt mở to, sợ người nọ sẽ bị xé làm đôi, mọi người kinh hô không ngừng, người nọ cũng quyết không buông tay, chân bị kẹt vô bàn đạp ngựa liền đẩy ra, cả người bị kinh mã kéo lê lên trên không trung, con ngựa kia nhảy loạn hết lên, cũng không bỏ qua cho người kia, cuối cùng cả người lẫn ngựa đều lao vào cây đại thụ. Như tạo ra một hàng rào chắn, Dịch Liên Khải cuối cùng cũng kéo lại dây cương, người hầu theo sau liền xông lên, ôm chân ngựa, kéo dây cương, cuối cùng cũng đem ngựa đè xuống đươc. Dịch Liên Khải xoay người nhảy xuống ngựa, tất cả mọi người đều kinh hồn bạt vía. Tống phó quan lên tiếng hỏi: "Công tử gia có bị thương chỗ nào không?" Dịch Liên Khải lắc đầu, quay đầu vẫn thấy Phan Kiện Trì đang kéo dây cương ngựa, vì vậy nói: "Phan tiên sinh, mau buông tay ra đi!".

Thì ra người nọ kéo ngựa lại, chính là Phan Kiện Trì. Ngón tay Phan Kiện Trì đã sớm bị dây cương xiết chặt lại làm cho máu chảy ròng ròng, lúc này mới buông tay mình ra, màu chảy li ti li ti từ cổ tay chảy xuống, nhìn qua thật đáng sợ. Cả người anh cũng bị đụng vào cây, trên mặt có nhiều vết trầy. Một vài người hầu dắt ngựa rời đi, Tống phó quan sai người mang thuốc trị thương đến, chữa trị cho Phan Kiện Trì.

Cao Thiệu Hiên đã nhảy xuống ngựa, không nghĩ ngợi liền cầm dây cương ngựa của Tần Tang, sợ ngựa của cô cũng phát điên lên. Dịch Liên Khải thấy sắc mặt Tần Tang tái nhợt, cứ như vậy ngồi im ở trên ngựa, lấy tay che lấy ngực, giống như đứa trẻ con bị dọa cho sợ, bộ dạng kia làm cho người ta thật là thập phần thương xót. Nên mới tiến tới vươn tay ra, bế cô xuống ngựa.

Tần Tang từ trước đến nay vốn không thích trước mặt mọi người có cử chỉ thân mật như vậy với anh, nhưng có lẽ hôm nay vì bị kinh sợ, được anh nhẹ nhàng bế xuống ngựa, tuyệt nhiên không nói câu gì, dường như vẫn chưa tỉnh táo, mặt trắng như tờ giấy, lẳng lặng đứng bên người Dịch Liên Khải. Dịch Liên Khải thấy cả người cô đều run run, không khỏi nói: "Sợ sao?"

Tần Tang khẽ gật đầu một cái, thế nhưng lại lập tức khẽ lắc đầu . Kinh mã bị mọi người đè xuống, chỉ rên rỉ không thôi, bốn vó cong lên, còn muốn giãy dụa đứng lên. Tống phó quan mắng: "Cái thứ súc sinh kia, xem ta hôm nay thế nào đập chết ngươi!"Đi sang một bên, sau đó nổ súng bắn.

Hắn chuẩn bị bóp cò, Dịch Liên Khải vội nắm thân súng, nhấc lên trên, chỉ nghe "bang" một tiếng, đạn liền bay lên trời. Tống phó quan giật mình, kêu một tiếng: "Công tử gia"

Dịch Liên Khải chắp tay đứng ở đó, bình tĩnh phân phó: "Đem cái yên tháo xuống".

Người đi theo hầu liền đáp ứng, đi tới bên cạnh Kinh mã, tách sợi dây ra, lấy dao bé cắt, đem toàn bộ yên ngựa tháo xuống đem tới. Dịch Liên Khải như cũ đứng yên tại chỗ, hai mắt nhìn yên ngựa, rồi đi lên phía trước, dùng mũi chân lật yên ngựa lên, nhìn vài lần, bỗng nhàn nhạt nói: "Đem lớp lót trong xé ra"

Người theo hầu đáp ứng, sau đó đem yên ngựa đè xuống, dùng dao khéo léo cắt lót da bên dưới ra, sau đó đem lớp da bên trong đem bỏ hết đi, bỏ hết phần không quan trọng xong, tất cả mọi người không khỏi hít một hơi lạnh. Thì ra yên ngựa này, đều giấu những cây châm nhỏ lấp lánh ngay ngắn dựng đứng lên, những cái châm dài như lông trâu giấu ở bên dưới yên ngựa, ngựa đi một lúc lâu sau, châm đâm xuyên qua vỏ, đâm thật sâu vào lưng ngựa, chả trách con ngựa kia đột nhiên phát điên lên, thì ra là do cái này gây ra.

Tống phó quan trợn mắt há hốc mồm, Dịch Liên Khải tự mình đi kiểm tra con ngựa kia, khom người xuống nhìn, quả nhiên trên lưng ngựa đều có điểm máu nhỏ như kim đâm, không nhìn kỹ, thì chẳng thể nào nhìn ra được. Dịch Liên Khải liền đứng dậy, quay mặt lại hỏi Tống phó quan: "Ngươi còn có gì đề nói đây?"

Tống phó quan kinh hãi, ngàn vạn lần không ngờ anh sẽ nói ra những lời này, sợ đến chân tay mềm nhũn quỳ trên mặt đất: "Công tử gia.... Thuộc hạ... Thuộc hạ.. Việc này này thuộc hạ tuyệt đối không biết... Thuộc hạ thực sự không biết.." "Ngựa là do ngươi chuẩn bị, yên ngựa cũng là do ngưa chuẩn bị". Dịch Liên Khải trên cổ tay đang treo roi da buông thõng xuống, lúc này lại nắm chặt roi da mãng xà, nhẹ nhàng vụt tới giày của hắn: "Ngươi nói ra thật đi, rốt cuộc chuyện này là sao?".

Tống phó quan thanh âm nức nở: "Công tử gia... Thuộc ha thật sự không biết..."

"Ngươi là kẻ thân cận bên cạnh ta, ta đối với ngươi cũng không tệ, vì sao ngươi lại dám là ra chuyện như vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!