Chương 29: (Vô Đề)

Dịch Liên Thận cất tiếng cười to, nói: "Ta dĩ nhiên là tin rồi." Hơi ngừng lại một chút, nói: "Nếu ngươi thật sự đau lòng vì hắn, chi bằng đem vật kia giao ra. Ta sẽ để cho ngươi mang hắn đi, từ đây về sau hai người song túc song phi, tiêu dao sung sướng hưởng thụ cuộc sống."

Mẫn Hồng Ngọc cười lạnh nói: "Nhị công tử hồ đồ rồi, ta nếu thật sự là có món đồ kia, đương nhiên ta sẽ đi qua sông gặp Mộ Dung đốc quân rồi, cần gì phải chạy đến trấn Hàn Quan này hít gió Tây bắc chứ?"

Dịch Liên Thận nói: " Ngươi nếu quả thật không có món đồ kia, tự nhiên chạy tới trấn Hàn Quan này làm gì? Chẳng lẽ lại tới thay Dịch Liên Khải đưa tang sao?"

Mẫn Hồng Ngọc thản nhiên cười một tiếng, nói: "Không sai, ta chính là tới thay hắn đưa tang. Chuyện giữa người này và ta, ngài chỉ biết có nửa, còn một nửa còn lại ngài không biết. Ngài không biết ta hận hắn hận đến tận răng sao? Ta nếu như không tận mắt nhìn thấy hắn chết, đời này của ta sống quá uổng phí rồi."

Dịch Liên Thận không nhịn được chặc chặc khen ngợi, quay mặt đối với Dịch Liên Khải nói: "Tam đệ, ngươi nhìn ngươi gây ra cái nợ phong lưu gì thế này, rốt cuộc khi nào mới có thể đòi lại được đây?"

Dịch Liên Khải nhíu chặt mày, hình dáng thống khổ, cũng không nói nhiều, hai con mắt nhìn chằm chằm Mẫn Hồng Ngọc, trong ánh mắt tràn đầy sâu sắc ý hận, tựa hồ như muốn dùng ánh mắt, khoét thủng hai lỗ ở trên người cô. Dịch Liên Thận ung dung thong thả uống nửa chung rượu, lại gắp thức ăn tới ăn, nói: "Ta không biết đồ trên người ai, hay là ở đâu, nhưng các người phải đem đồ vật giao ra. Lão tam trên người không có đồ, ta biết.

Thậm chí cả hai ngươi, ta vừa rồi mới sai người đi lúc soát hành lý hai ngươi một chút, cũng không tìm thấy. mặc dù đồ ấy không tìm thấy, nhưng cả ba ngươi ở chỗ này, ta cũng không gấp. Lão tam ngươi sẽ không hồ đồ , đem đồ vật ấy giao cho tam muội chứ?"

Dịch Liên Khải đến lúc này mới cười một tiếng, anh cười làm động đến chỗ đau, chợt cau mày. Do ở trong sảnh khách này có treo đèn treo thủy tinh, nên thấy rất rõ, nụ cười này của anh, loáng thoáng còn có khí độ vô cùng anh tuấn của đài quý công tử ngày xưa tẩu mã. Anh nói: "Lão nhị, ngươi cảm thấy ta sẽ đem vật đó giao cho Tần Tang sao?"

"Ta cũng cảm thấy không thể nào." Dịch Liên Khải hết sức bình tĩnh nói, "Ngươi biết rõ đó là một mầm tai họa, ngươi nếu đem đồ ấy cho cô ta, thì sẽ chả khác nào để cô ta rước lấy họa sát thân, cho nên ngươi sẽ không đưa đồ cho cô ta."

Dịch Liên Khải gật đầu một cái, nói: "Không ai hiểu ta như nhị ca."

Dịch Liên Thận nhoẻn miệng cười, nói: "Huynh đệ một nhà, cần gì phải khen ta như vậy."

Lời hai người họ nói, tựa như vẫn còn như đang ở trong thành Phù Viễn vậy, như lúc còn ở trong phủ đốc quân, thân thiết như hai anh em vậy. Mẫn Hồng Ngọc nhìn thấy Dịch Liên Khải cầm đũa đến phát run, không khỏi để ý nhìn kỹ vết thương bị cắt trên cổ tay anh, mặc dù dùng băng vải quấn lại, nhưng hiển nhiên vẫn thấy vết máu đã thấm ướt nhiều ngày, băng vải kia đã sớm thành màu đen.

Dịch Liên Khải nhìn thấy cô chú ý đến vết thương trên tay Dịch Liên Khải, liền cười nói: "Vị tam đệ này của ta thâm tàng bất lộ, thật ra khả năng bắn súng của hắn rất tốt, không chỉ có thể trái phải có thể bắn súng, mà hơn nữa tay trái của hắn nổ súng còn chính xác hơn tay phải, hai súng liên kích có thể trăm bước xuyên thủng, ngươi có biết hay không?"Mẫn Hồng Ngọc tỉnh bơ nói: "Công tử gia quả thật thương pháp không tệ."

"Đáng tiếc hắn từ nay về sau không mở súng bắn được nữa rồi!" Dịch Liên Thận cầm đũa, xa xa gạt một cái, "Gân tay trái, gân tay phải của hắn, đều bị cắt đứt rồi, mặc dù ta đã kêu đại phu thay hắn nối lại thật tốt rồi, nhưng mà hắn hôm nay đến cả ly rượu còn bưng không xong, đừng nói chi là sau này cầm súng."

Anh ở đây cười cười nói ra những lời này, Phan Kiện Trì tính tình kiên cường , cũng không nhịn được thần sắc khẽ biến, rốt cuộc không nhịn được, đứng lên lớn tiếng nói: "Dịch Liên Thận, sao ngươi có thể độc ác như vậy?"

"Ác độc?" Dịch Liên Thận mí mắt rũ xuống, khóe miệng tựa như có một nụ cười kín đáo, "Ngươi có bao giờ thấy xà nhân* chưa? Bọn họ so với rắn còn độc ác hơn, có thể còn độc hơn cả rắn. Nói đến độc ác, em trai ruột của ta cũng không kém hơn so với ta là bao đâu... Các ngươi có biết đại ca ta làm sao mà từ trên lưng ngựa rơi xuống không? Trong phủ mọi người đều nói là ta hại đại ca, nói hữu tị tử hữu nhãn**, ngay cả phụ thân đại nhân, cha ruột ta, cũng nghi ngờ có phải ta cố tình với huynh đệ mình làm ra chuyện mất hết nhân tính như vậy không. Cho nên lão đầu tử một mực trở về che chở hắn, đem hắn để ở Xương Nghiệp, chung quy để đề phòng ta, thậm chí còn định giải tán hết đám lính dưới quyền ta, để cho hắn quay về làm chủ soái. Thật ra ông trời oan uổng như vậy, ta còn có thể hướng ai nói đây? Năm ấy tam đệ mới mười một tuổi, một đứa trẻ mười một tuổi, làm ra chuyện mưu hại anh cả như vậy, ai mà tin cơ chứ?"

*vốn là hoàn xà đích nhân nhưng khó dịch quá nên mình cũng không viết nghĩa ra.

**Hữu tị tử hữu nhãn ý chỉ lời đồn thổi

Dịch Liên Khải lúc này mới lạnh lùng nhìn Dịch Liên Thận một cái, nói: "Ngươi biết ta ở bàn đạp động tay chân, nhưng cũng không đi nói cho lão đại biết, chẳng phải ngươi cũng chỉ mong hắn chết hay sao."

Dịch Liên Thận lắc đầu than thở: "Tam đệ, làm trơn một cái bàn đạp, nhiều lắm chỉ khiến cho lão đại lảo đảo chút mà thôi, sao có thể để cho hắn nằm liệt trên giường mười mấy năm không thể nhúc nhích được."

Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: "Cho nên phải đa tạ nhị ca năm đó âm thầm giúp ta một tay."

Dịch Liên Thận thở dài một tiếng, nói: " Ta biết trong lòng ngươi xem thường, cho là ta cùng hắn là anh em cùng một mẹ, ta cần gì phải làm ra chuyện như vậy. Nhưng ngươi có nghĩ tới hay không... Lão đại thuở nhỏ thông minh hiếu học, lão đầu tử thường hay nói hắn là "Ngô gia bạch ngạch câu"*, mà tam đệ ngươi, mặc dù từ nhỏ chẳng nói năng gì, nhưng lão đầu tử vẫn thật lòng thương ngươi, đi khắp nơi gửi ngươi đi, có thể lừa gạt được người khác, nhưng sao có thể gạt được ta đây?

Ta so với lão đại sinh sau hai năm, cha không đau, mẹ không thương, nếu mình không tự tìm đường ra, trong nhà này cũng không có chỗ cho ta dung thân. Ngươi còn nhớ hay không, chúng ta ở tại trong vườn hoa nhỏ phủ đông đi vào trong viện Lục thúc, hắn là em trai ruột của lão đầu tử. Không nhớ nổi phải không, nếu ta không đề cập tới, ngươi sớm đã quên Lục thúc dáng dấp ra sao rồi, Lục thúc kia sống qua ngày, so với quản gia, người làm của chúng ta còn không bằng. Ngươi cho rằng hắn không bằng lão đầu tử sao, ông cũng hùng thao vĩ lược, cũng một bụng văn chương; hắn cũng văn võ song toàn, cũng biết cưỡi ngựa bắn súng. Nhưng lúc đó hắn ở tiền tuyến đánh trận, lão đầu tử liền cứ thế đưa hắn từ tiền tuyến lừa trở về, cũng lừa bịp giam lỏng hắn nhiều năm như vậy. Lão đầu tử đâu có ngu đâu, hắn đem lục thúc giữ lại, rõ ràng là thay lão đại để lại một đường lui. Cho nên ta biết một khi lão đại ngồi lên vị trí của lão đầu tử, người đầu tiên hắn đối phó chắc chắn là ta. Đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh, ha ha, phòng anh em mình, so với phòng cướp còn lợi hại hơn."*bạch ngạch câu là thanh niên anh tuấn có triển vọng

Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: "Ngươi không cần nhiều lời, ta nếu là như vậy, việc đầu tiên cũng là giết ngươi, cho nên ngươi bây giờ làm nhục ta, cũng đúng thôi. Chỉ bất qúa huynh đệ đánh nhau, ngươi cũng không chịu để cho ta thống khoái, thật sự quá là lề mề."

Dịch Liên Thận cười lạnh nói: "Ngươi muốn trách phải trách lão đầu tử, ai bảo hắn đem đồ giao cho ngươi chứ? Ngươi nếu không chịu đem đồ giao ra, ta không thể làm gì khác hơn là phải nghĩ đủ mọi cách cậy miệng ngươi ra."

Dịch Liên Khải bỗng nhiên quay mặt, hướng về phía Mẫn Hồng Ngọc cười một tiếng, nói: "Ta biết bây giờ đồ đang ở trong tay ngươi, ngươi nên đưa cho lão nhị, đỡ để cho hắn bắt ta chịu tội vặt vãnh."

Mẫn Hồng Ngọc thản nhiên cười một tiếng, nói: "Đừng nói đồ có ở trong tay ta hay không, giả dụ như đồ ở trong tay ta, ta cũng không thể lấy ra đổi lấy tính mạng này của ngươi được!"

Dịch Liên Khải cũng không để ý tới. Ngược lại Dịch Liên Thận tựa như hết sức bằng lòng, cười nói: "Nếu như không cần tính mạng của hắn, thì ngươi muốn đổi với cái gì?"

Mẫn Hồng Ngọc thở dài: "Nó không có ở nơi này, ngươi dùng một tòa kim sơn để đổi, ta liền lấy ra!"

Dịch Liên Thận nói: "Ngươi muốn kim sơn còn không dễ sao, chỉ cần ngươi chịu đem đồ vật giao ra, ngươi muốn bao nhiêu thỏi vàng cũng được, muốn bạc nguyên cũng được, tùy tiện cho ngươi ra giá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!