Đại thiếu phu nhân do chân bị bó, nên đi một lát cũng thấy mệt.
Chậu than bên cạnh linh đường được đặt dưới một chiếc ghế vòng lớn, ban đầu đã được đặt sẵn bên linh đường để ngồi hóa vàng, bấy giờ cô niệm một tiếng: "A di đà phật.", rồi nói: "Nhị muội thứ lỗi cho ta bất kính, cho ta được ngồi nghỉ ở đây một chút." cô lại chỗ ghế bành rồi ngồi xuống, sau đó liền quan tâm nói Tần Tang ngồi cùng mình.
Tần Tang thấy bên cạnh có đặt một giỏ tiền vàng, liền ngồi xổm xuống, hướng về phía chậu than đốt một chút tiền vàng.
Đại thiếu phu nhân nhìn cô hóa vàng mã cho nhị thiếu phu nhân, không chịu được liền bi thương, nói: "Lúc trước nhị muội sau khi bước vào cửa nhà, tình hình lúc đó ta còn vẫn còn nhớ rõ. Khi đó đại soái đang ở bên ngoài giao chiến, hỗn loạn vô cùng, vốn định là để chờ cho an ổn một chút, sẽ tiếp tục việc hôn sự. Nhưng khi nhị muội nghe nói rằng nhị đệ muốn ra tiền tuyến, liền lập tức muốn bàn việc hôn sự."
"Khi đó trong nhà Lục di nương vẫn còn là đương gia, Lục di nương nói, đang lúc chiến tranh, lão gia lại không ở nhà, ngay cả tuyến đường sắt cũng không thông suốt, muốn có sính lễ tốt một chút, cũng không có cách nào mua về được, mà cũng không thể qua loa như vậy được, chỉ sợ lại ủy khuất cho cô ấy. Thế nhưng nhị muội lại sai người chuyển lời lại, nói mình không vì những cái khác, mà bởi vì đang trong lúc chiến tranh, cho nên mới muốn lúc này xuất giá.
Cô tuy không muốn nói ra lý do, nhưng người nhà đều hiểu, cô đây là có ý muốn cùng Dịch gia sống chết có nhau. Vậy nên lão gia liền đặc biệt điện tín báo về, lệnh cho nhị đệ thành hôn một lần nữa trước khi đi đến doanh trại. Sau này lão gia một mực nhắc tới chuyện này với ta, nói là nhị muội tuy là một vị thiên kim tiểu thư, nhưng làm người quả thật có nghĩa khí."
Việc này, Tần Tang từ trước đến này chưa từng biết đến. Chỉ là bây giờ nghe nói tới, hồng nhan đã sớm thành một nắm đất vàng, những chuyện trước kia, nhắc lại cũng chỉ thêm chói tai mà thôi, vị đại tẩu đại môn bất xuất nhị môn bất mại* này cứ liên tục nói đi nói lại.
* Chỉ những tiểu thư thời xưa không bao giờ dám bước chân ra khỏi nhà.
Cô nhìn ánh lửa chỗ đống tiền vàng, dần dần tỏa ra làn khói xanh, trong lòng lại đang nghĩ, bản thân mình ở nơi này đốt tiền vàng cho nhị thiếu phu nhân, vậy tương lai lúc đến lượt mình, thì không biết là ai sẽ đốt cho mình đây.
Đại thiếu phu nhân nào biết được tâm tư trong lòng cô, chỉ hỏi han nói: "Lão nhị cũng thật là nhẫn tâm, bản thân lại bỏ đi một mình, nhị thiếu phu nhân dù có ngoan cường thế nào, rốt cuộc vẫn chỉ là một nữ nhân ...." cô nói đến đây, Tần Tang đúng lúc bị sặc khói trong chậu than, liền ho khan một trận, đại thiếu phu nhân liền nói: "Ít tiền vàng này cũng coi như là có tấm lòng rồi, vong người chết cũng không chê nhiều chê ít đâu.
Muội đừng ngồi xổm như bà già ở đây nữa, lát nữa quay lại đốt nốt bộ sườn xám."Tần Tang bị trận khói kia làm bị sặc, ho đến nỗi cả hai vành mắt đều đỏ. Nghe đại thiếu phu nhân nói như vậy, liền đứng dậy, phủi bụi trên bộ sườn xám, nói: " Lúc đó nếu như muội khuyên nhị tẩu nhiều hơn một chút, có lẽ chuyện sẽ không ra thế này, ai..."
Đại thiếu phu nhân nói: "Cô ấy tự mình nghĩ quẩn trong lòng, khuyên nhủ cũng vô dụng thôi, muội cũng đừng quá để bụng."
Tần Tang nói: "Muội muốn đi lên phòng trên lầu của nhị tẩu nhìn một lát, coi như tưởng niệm nốt lần cuối."
Đại thiếu phu nhân chân vốn bị bó, nên không thích leo lên lầu, nghe những lời này không khỏi do dự.
Tần Tang liền bảo cô ở dưới lầu ngồi chờ, nói: "Muội cũng chỉ lên nhìn qua một lát, dù gì cũng đã từng là tỷ muội với nhau."
Đại thiếu phu nhân gật đầu, nói : "Vậy muội lên đi, ta ở dưới này đợi muội."
Tần Tang liền đi lên lầu, chỗ này vốn theo kiểu Tây Dương tiểu lâu, nên đều là bậc thang bằng đá cẩm thạch, được trải rất nhiều địa thảm dệt kim, chỉ là bậc thang ở lầu này, vừa hẹp lại vừa cao, mà khi bị ánh nắng từ dưới chiếu lên, bậc thang tựa hồ lại càng thêm cao vút như bước vào một chùm sáng chưa hề được biết đến vậy. Giống như bức tranh phong cảnh trong dòng phái phương Tây vậy, lại giống như đã từng thấy khung cảnh này trong giấc mơ vậy.
Tần Tang đi lên mười bậc thang, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của mình, giống như con mèo đang đi, nhẹ nhàng rơi xuống trên thảm trải sàn, nhỏ nhẹ kéo dài, hầu như không nghe thấy được.
Cô đi tới cửa lầu hai của thang gác, nhớ lại trước kia phòng ngủ của Nhị thiếu phu nhân là gian phòng thứ hai phía bên phải , nên cô đi qua hành lang vào tới.
Cuối hành lang là bầu trời xanh cùng với mây trắng, ánh mặt trời rực rỡ, ánh nắng vàng trong veo, từ phía cửa sổ chiếu vào.
Cô không tự chủ được mà đi tới, lại phát hiện ra cái cửa sổ của tiểu lâu này, hóa ra hướng ngay gần phía đối diện viện tử của Dịch Liên Khải.
Từ cao nhìn xuống, viện tử kia trông như một chậu cảnh.
Bốn bức tường màu trắng có ngói đen, ở trong viện tử có cây hóa quế, núi thạch ở phía tường sau, có mấy lá cây ngô đồng rơi xuống, còn có cỏ huyên nối liền nhau dưới bậc thềm, ở nơi này thời tiết quang đãng, nhưng lại có màu ảm đạm, phảng phất giống một bức tranh thủy mặc đạm mực.
Gió từ trong tay áo thổi qua đây, thổi vạt áo của cô phần phật thẳng đứng.
Tần Tang đột nhiên nổi lên ý nghĩ kì quái, cô hướng xuống dưới đáy gạch xanh nhìn thử xem, rốt cuộc bị xung động. Đầu váng mắt hoa tựa bên cửa sổ, tuy hai mắt khép hờ rồi, nhưng ánh mặt trời vẫn chiếu vào trong mắt, chỉ thấy một mảnh hồng quang mông lung.
Cô mở mắt , nhìn từ xa rồi dừng lại ở trước đàn bồ câu, không có lấy một tiếng động, bay thật nhanh vụt về phía chân trời, bay xa.
Nhị thiếu phu nhân ở trong tiểu lâu, e rằng cũng rất là cô tịch!
Dịch Liên Thận bận việc quân chính , quanh năm xã giao rất nhiều, khó tránh lại lạnh nhạt với kiều thê. Tần Tang từ trước đến nay cùng hai người chị dâu này không hề thân cận, lúc này đi đến nơi này, có một cảm giác kỳ quái, giống như đi vào trong giấc mộng của nhị thiếu phu nhân vậy, rõ ràng mình không hề quen thuộc gì ở đây hết thảy, nhưng trong lòng lại mơ hồ thấy.
Cô lúc đầu chỉ định nhìn một lát rồi xuống lầu, cũng không biết vì nguyên nhân gì , vẫn quay lại đi về phía phòng ngủ của Nhị thiếu phu nhân.
Từ sau cái chết của nhị thiếu phu nhân, nơi đây liền trở nên hiu quạnh không còn người tới đây nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!