Chương 25: (Vô Đề)

Anh dường như rất là mệt mỏi, thần sắc lạnh nhạt hẳn, phất phất tay, nói rằng: "Các ngươi đi đi."

Dịch Liên Khải bởi vì là con út, cho nên từ trước đến nay đều ở thượng phòng trong khuôn viên phía Tây. Từ hành lang đi tới, quanh co khúc khuỷu chỉ có một đường để đi. Anh bởi vì đang bị thương do đó bước đi rất khó khăn, cho nên Dịch Liên Di liền sai người dùng hoạt can (cái này là cái kiệu) khiêng anh đi, đi thẳng một mạch đưa bọn họ về phòng.

Tuy ở Phù Châu đang lúc ấm áp, nhưng bởi vì mấy ngày liền trời đều có nhiều mây, cho nên vài cành hoa mai trong đình viện, tuy mới chỉ nở thưa thớt, thế nhưng khi bị gió bấc thổi qua, lại có vẻ cô đơn và mỏng như cốt lập (bộ xương)

Tần Tang đỡ tay vịn hoạt can, đi thẳng một đường, trong đầu đang lặng lẽ nghĩ ngợi, đợi đến lúc bọn họ đi đến phía trước tiểu viện, mới ngẩng đầu lên.

Nơi đây vốn là nơi Dịch Liên Khải trước khi cưới đã từng ở, sau khi hai người kết hôn xong, lại được quét thêm một lớp vôi bên ngoài, thế nhưng bọn họ sau khi đám cưới xong liền ở lại luôn Xương Nghiệp, cho nên nhà ở nơi này quanh năm suốt tháng, phần lớn đều không có ai ở. Nhưng Dịch Liên Di cũng đã sai người cho vẩy nước quét dọn lại, vậy nên căn phòng này cực kỳ sạch sẽ.

Trong viện lúc đầu có trồng vài cây hoa quế, nhưng do khí trời lại đang rất lạnh, dưới bậc thềm có trồng cỏ huyên nhưng tất cả đều bị khô héo cả lại, gió thổi lạnh thấu khẽ rung động.

Tần Tang nhìn qua cửa sổ thấy cây hoa quế cô đơn ở trong viện, lại thấy Dịch Liên Khải sắc mặt tái nhợt, vì vậy hỏi: "Có phải vết thương còn đau hay không?"

Dịch Liên Khải lắc đầu. Lúc này người do Dịch Liên Di sai tới cũng vừa mới đến, nên hai người lâp tức im lặng không nói gì.

Nhà bếp biết khẩu vị của hai người bọn họ, cho nên có một người đưa đến nồi lẩu cá bạc cực lớn, ngoài ra còn có thêm một chút rau ăn nhẹ.

Đặc biệt là có một đĩa rau trộn có một chút tấc kim qua (thật ra kim qua là quả bí đỏ, nhưng ở đây lại miêu tả giống dưa chuột) , được Dịch Liên Khải từ xưa đến nay rất yêu thích. Tấc kim qua này thực ra được nuôi trồng trong nhà kính đến khi thành trái dưa chuột nhỏ, liền dùng hố lửa vây quanh, cho nên khi đó chúng chậm rãi mọc ra dưa mầm, hằng năm cứ theo mùa đều mọc ra những quả dưa chuột nhỏ, nhỏ như nhâm sâm, vào những dịp đầu năm trời lạnh lại mọc lên như cây kim, cho nên mới được gọi là tấc kim qua.

Phòng bếp cho người bố trí xong chén đũa, thì liền lui ra ngoài, Dịch Liên Khải thấy Tần Tang ngồi ở chỗ kia đang ngơ ngẩn nhìn đến xuất thần, lại nói: "Cứ ăn cơm trước đã, trời cũng sắp tối rồi, cứ ăn cơm đã rồi giải quyêt sau."

Tần Tang thấy anh thoải mái như vậy, vì vậy cũng tạm thời vứt bỏ hết vẻ u sầu đi, ngồi xuống trước thay anh múc một chén canh.

Hai người hướng về phía nồi lẩu nóng hổi, nhưng do Dịch Liên Khải sau khi bị thương phải kiêng ăn rất nhiều thứ, nên tự nhiên cũng không có bao nhiêu là hứng thú ăn uống, mà Tần Tang cũng chẳng ăn được cái gì, nồi lẩu hơi bốc lên trắng xóa, hai người chỉ biết cầm đũa bắt chéo. Một lúc lâu sau, vẫn là Dịch Liên Khải mở miệng nói trước, nói: "Em yên tâm đi, tôi đã đồng ý chuyện gì với em, thì nhất định sẽ làm được."

Tần Tang đang thoáng có chút thất thần, nghe được những lời này của anh, ngược lại nửa ngày sau vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần, ngơ ngác hỏi: "Anh đáp ứng với tôi chuyện gì?"

Dịch Liên Khải lại cười cười, nhưng cũng không trả lời. Ngược lại lại gắp tấc kim qua lên, nói rằng: "Ngày xưa thấy thứ này, lại cảm thấy không hề yêu thích gì nó. Khi còn bé trong nhà tôi có rất nhiều điền trang, đều trồng cây trong nhà kính cả. Tôi còn nhớ rõ hàng năm cứ đến lúc tuyết rơi dày, trên điền trang đều phái người đưa tới nhà trong. Giống như loại tấc kim qua này vậy, đều được bọc trong sợi bông, đặt vào trong tất hạp tử* đưa vào trong nhà, có lẽ vì sợ trên đường đi sẽ bị hỏng do sương lạnh. Cả tấc kim qua, cả hoàng nha thái (Cải thảo), hàng năm vào ngày tết, đều không thể thiếu cả hai thứ này được. Mấy năm nay dùng sang loại oa lô (nồi hơi) kiểu mới, không còn dùng lò lửa nữa, cho nên loại cây này trồng ở trong nhà kính cũng không còn trồng nhiều nữa."

Tần Tang thấy anh lúc này còn có thể rủ rỉ nói về những thứ vớ vẩn này, không khỏi hơi ngạc nhiên.

Cứ như vậy mà qua loa cũng ăn xong bữa cơ, ánh sáng ngoài trời đang dần tắt, trong chốc lát trời liền tối hẳn đi, một lúc lâu sau, lại nghe thấy tiếng hạt mưa đập vào cửa sổ, thì ra là trời đang mưa.

Gian phòng này của bọn họ, ở phía Bắc gian phòng vốn có trồng thêm cây ngô đồng cùng chuối tây, nhưng lúc này cây ngô đồng lại không hề có lá, mà cây chuối tây năm ngoái bị khô héo nên cũng đã sớm bị cắt bỏ đi.

Cho nên hạt mưa liền đập thẳng vào cửa sổ thủy tinh, trong chốc lát, trời như mưa lớn hơn, mà trong phòng tuy là ánh đèn điện vẫn còn sáng, thế nhưng ánh sáng từ ngọn đèn lại có bóng vàng, cùng với bên ngoài cửa sổ cách đó không xa, có tiếng cây cối bị mưa gió thổi bay, trái lại làm cho nơi này giống như một cổ miếu bên trong chỉ có một ngọn đèn duy nhất vậy, truyền đến tai, đặc biệt lại có một một chút thê lương.

Tần Tang ngược lại lại nhớ tới lúc động phòng đêm tân hôn, trời cũng giống như thế này buổi tối mưa lạnh rả rích. Khi đó tâm tình của cô cũng tàn lụi giống như vậy.

Dịch gia là một gia đình văn minh, nhưng hôn lễ vẫn là theo tập tục thời xưa, có điều là cô cùng Dịch Liên Khải trước khi kết hôn với nhau, cũng đã từng gặp nhau mấy lần. Chẳng qua mỗi lần gặp nhau, thì lại luôn có cả những người khác ở đó.

Vì theo tập tục lúc trước khi cử hành hôn lễ phu thê mà muốn gặp mặt nhau, thì nhất định phải dẫn theo bằng hữu của riêng mình đến mới được gặp mặt.

Nhưng mà lúc này biệt ly, nếu như không nói những thứ vớ vẩn này, thì còn có cái gì khác để nói hay sao?

Cho nên cô cũng liền cười cười, nói rằng: "Chờ lúc anh quay trở lại, nói không chừng dưa chuột ở phía Nam đều có thể bán rồi cũng nên." Bởi vì Phù Châu có tuyến đường sắt cùng đường thủy thông đến Giám Châu, mà Giám Châu lại ở phía Đông Nam, so với khí hậu ở Phù Viễn thì lại càng thêm ấm áp ẩm ướt hơn, cho nên mới có một số loại rau dưa tới sớm hơn thời vụ, nên đa số rau dưa đều là từ Giám Châu vận chuyển đến Phù Viễn mà tới.

Dịch Liên Khải cắn đũa, nói rằng: "Cũng không chắc là việc này có thể làm xong nhanh được, có thể mười ngày hoặc nửa tháng nữa tôi sẽ trở về, em cũng đừng quá lo lắng."

Bên dưới ánh đèn điện chiếu xuống cùng với hơi nước trong nồi lẩu hòa quyện lại, lộ ra hơi nóng bốc lên, khiến Tần Tang lại thấy sắc mặt anh dường như lại càng trắng hơn vài phần.

Rõ ràng đây là lời nói trấn an, nhưng trong lòng lại nặng nghìn cân tựa như có một tảng đá lớn vậy, dường như đè nặng lên.

Đầu tiên là có phần không khỏi xấu hổ, tiếp đến tuy đây là thời kỳ phương Tây đang thịnh hành, thời đại trâm anh đại hộ nhân gia, nhưng vẫn ít nhiều vẫn mang theo chút điệu bộ bảo thủ, nên không cho phép thiên kim tiểu thư xuất môn một mình.

Cho nên mỗi lần cùng Dịch Liên Khải ở cùng một chỗ, đều là nơi rực rỡ gấm hoa, một phòng đầy người. Tình cờ đi tiệm ăn Tây ăn đồ Tây, cũng tránh không được mà gặp rất nhiều bằng hữu ở đó.

Vậy nên sau hôn lễ, đây là lần đầu tiên Tần Tang ở một mình mà được gặp mặt Dịch Liên Khải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!