Tần Tang trong lòng mặc dù đều chỉ là suy đoán mà thôi, thế nhưng vẫn có chút mơ hồ lo lắng.
Đến buổi trưa rồi, mà má Chu vẫn chưa có trở về, trong lòng cô đã có phần ngầm sốt ruột, liền kêu Vệ đội trưởng lại, hỏi: "Bên ngoài rốt cuộc tình hình như thế nào rồi?"
Vệ đội trưởng nói: "Thiếu phu nhân xin cứ yên tâm, đại gia đã bố trí xong xuôi cả rồi, không có sai sót gì xảy ra đâu."
Tần Tang khẽ gật đầu, trực tiếp quay trở về phòng.
Lúc này Dịch Liên Khải vẫn chưa tỉnh, cô ngồi dựa ở trên ghế, thấy hai bên bàn trà đều có bày biện một giỏ táo, vì vậy cầm một trái táo lên, ở đó chậm rãi gọt vỏ.
Vừa gọt được gần nửa quả, thì Dịch Liên Khải đã tỉnh lại, anh bị thương chỗ phổi, nên vừa mới tỉnh lại không nhịn được ho khan.
Tần Tang vội vàng đè túi cát* xuống vết thương của anh, nói: "Cố chịu đựng đi, bác sĩ đã nói là không thể động tới vết thương được."
(*chèn bao cát giúp làm giảm máu bị chảy ra từ vết thương)
Dịch Liên Khải thanh âm cực kì yếu ớt, hỏi: "Bên ngoài... thế nào rồi..."
Tần Tang nói: "Anh cứ yên tâm đi, tôi đã đi gặp đại ca rồi, anh ấy đã bố trí xong hết rồi..."
Vừa mới nói ra xong, Dịch Liên Khải liền nắm tay cô thật chặt, sắc mặt liền thay đổi tối sầm lại: "Em nói cái gì cơ?"
Tần Tang bị anh nắm chặt tay, chỉ cảm thấy sức lực của anh khỏe đến kinh người, cũng bởi vì anh đang bị thương nhưng lại quá sốt ruột, nên cô mới nhịn đau nói: "Tôi đi gặp đại ca, nói anh ấy đi ứng phó với Diêu sư trưởng... Chỉ nói là phụ thân đã có thể nói chuyện rồi, còn định đem Diêu sư trưởng lừa ông ta vào trong phủ mà thôi..." Cô nói, nhìn khuôn mặt anh cũng thay đổi theo, không khỏi hỏi: "Làm sao vậy?
Có chỗ nào không đúng sao?"
Dịch Liên Khải chậm rãi buông bàn tay đang nằm tay cô ra, quay sang phía cô cười cười, nhưng có lẽ vì động phải vết thương, nên nụ cười có vẻ ảm đạm.
Anh nói: "Cẩn thận đến mấy cũng có lúc sơ sót... thì ra đường lang bộ thiền hoàng tước tại hậu*... Không hề nghĩ tới kẻ đang nằm liệt giường kia, sau cùng lại có thể đi tính toán tôi như vậy..."
(*Đương lang bộ thiền hoàng tước tại hậu bọ ngựa rình bắt ve sầu, chim sẻ chờ sẵn ở phía sau. Ý chỉ những người muốn làm một chuyện gì đó nhưng lại bị người khác lợi dụng cơ hội để làm hại.)
Tần Tang kinh hãi: "Anh nói là đại ca..."
Dịch Liên Khải sắc mặt lại điềm tĩnh không hề sợ hãi như thường lệ, nói: "Nếu như tôi đoán không sai, thích khách lần này tới, là do hắn phái đến."
Tần tang chậm rãi ngồi xuống, qua một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Tại sao có thể như vậy ..."
Dịch Liên Khải trầm mặc một lúc lâu, Tần tang cũng không nói, chỉ nghe thấy tiếng gió bên ngoài thổi, cùng với tiếng tuyết đang tan chảy thành nước trên mái nhà, tích tích rơi xuống nền xi măng. Tại lúc này đây, khi nghe thấy những thanh âm như vậy, lại càng khiến cho căn phòng càng thêm yên tĩnh hơn. Xung quanh yên lặng như nơi hoang dã không có người, trời cũng rất trong xanh.
Tuyết đọng trên mặt kính cửa sổ được ánh mặt trời chiếu vào, hiện ra một mảnh trắng trong suốt.
Cứ như vậy ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu vào trong phòng, ngược lại phảng phất giống như ánh trăng, chiếu xuống làm trong lòng càng lạnh lẽo thêm.
Tần Tang trong lòng có hàng vạn ý niệm đi qua trong đầu nhưng lại nói không rõ là loại tâm tình gì nữa, có thể là đang thấy mất mát, hoặc là đang thấy rất ngỡ ngàng.
Con đường phía trước thật thê lương, tương lai lại gian truân... Chuyện như vậy lại đổ xuống đầu mình, trong tâm ngược lại chỉ có một mảng trống rỗng.
Cô đã được sinh ra trên đời này được hai mươi năm rồi, mặc dù có rất nhiều chuyện vô cùng khó chịu xảy ra, thế nhưng cũng không phải là chuyện gì sóng to gió lớn cho lắm. Lần trước tuy có bị Dịch Liên Thận giữ lại trong lão trạch, nhưng ngược lại lại khiến mình trở nên dũng cảm hơn.
Nhưng cho tới bây giờ, cô lại chỉ có một loại cảm giác rất mờ mịt, cô chỉ biết kinh ngạc nhìn Dịch Liên Khải, Dịch Liên Khải cũng chỉ biết nhìn cô, qua một hồi lâu, anh mới thấp giọng nói: "Lần này thua rồi, chỉ sợ khó lòng bảo toàn được tính mạng. Không ngờ tới cuối cùng cũng vẫn làm liên lụy tới em."
Tần Tang miễn cưỡng cười cười, nói: "Đã đến lúc này rồi còn nói chuyện này để làm gì – Hơn nữa cũng chưa thấy có tin gì bất lợi trong lúc này cả."
"Người bị liệt kia cân nhắc lên kế hoạch trong nhiều năm như vậy, sao có thể dễ dàng buông tha cho tôi được." Dịch Liên Khải nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm nói: "Hôm nay chỉ có thể hi vọng rằng lão đại cùng lão nhị đều không phải cùng một giuộc với nhau, nếu không hai người chúng ta, thật sự là sẽ chết ở chỗ này."
Tần Tang nghĩ đến cái chết của nhị thiếu phu nhân, trong lòng không khỏi cảm thấy thống khổ, cô nói: "Từ trước đến nay tôi đều khuyên nhủ anh, anh một câu cũng đều không muốn nghe, nếu như..."
Cô nói tới chỗ này, lại nghĩ chuyện lúc trước nhắc lại thì có ích lợi gì. Huống hồ Dịch Liên Khải sắc mặt vẫn còn tái nhợt giống như trước, hai mắt khép hờ, mà miệng vết thương lại chèn thêm bao cát, hầu như ngay cả hít thở cũng đều thật chậm, nên cô không đành lòng dùng những từ kích động lẫn nhau, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, nhẹ nhàng đem chăn của anh kéo lên trên, thay anh đắp kín lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!