Chương 22: (Vô Đề)

Nên liên tiếp vài ngày liền, Dịch liên Khải đều không đi ra ngoài, mà ở trong nhà làm công vụ. Ngay cả khi có người muốn tới gặp anh cũng là gặp ở trong nhà.

Trong quân Phù Viễn đều biết Tần Tang thân thể không được khỏe, mà Diêu sư trưởng phu nhân lại nghĩ là bởi vì tứ tiểu thư nhà mình hẹn Tần Tang đi ăn, cho nên mới có chuyện té xỉu kia, nên cố ý đem lễ vật tới tận cửa hỏi thăm một hồi.

Rất nhiều người nhà gia quyến trong quân đội Phù Viễn, nghe nói Diêu sư trương phu nhân cũng tới thăm bệnh, cho rằng mình không thể là người lạc hậu được, vì vậy cũng đều tiến đến thăm hỏi. Dịch Liên Khải đều sai người cản lại, chỉ khách khí đáp lễ mà thôi.

Tần Tang nhiều ngày qua, đều đã dùng hết tâm tư bản lĩnh của mình ra rồi, nhưng cô vẫn lo lắng mình sẽ để lộ chút dấu tích, vì vậy cứ ba đến năm ngày, đều lúc nóng lúc lạnh với anh một phen.

Dịch Liên Khải tính tình mấy ngày hôm nay đặc biệt tốt, mặc kệ cô có bắt lỗi cũng được, hay cố ý cáu giận cũng được, thì anh cũng luôn chỉ bằng lòng chấp nhận mà thôi, nên hai người họ coi như sống cũng rất ổn.

Trong mắt má Chu khi nhìn thấy cảnh này trong lòng rất vui vẻ, lại nói với Tần Tang: "Vẫn là nên có hài tử mà, người xem bộ dạng của cô gia bây giờ kìa, quả là có hài tử là có được lòng nam nhân mà."

Tần Tang không nhịn được cứ nghe bà cứ một bụng nói nói.

Bởi vì trận tuyết lớn đã qua rồi, nên trong đại sảnh của phòng sưởi có đặt một nhuyễn tháp. Tần Tang nghiêng người dựa vào chẩm thượng, nhìn thấy bên ngoài cửa sổ có một cây mai đỏ nở rộ.

Ở đây tuy rằng so với Dịch gia lão trạch nhà cao cửa rộng kia còn kém xa, thế nhưng trong viện lại trồng rất nhiều loại cây, đặc biệt ở phía tây cạnh phòng sưởi có hai gốc cây hoa mai, ngày thường nở vô cùng đẹp, tuyết trắng hồng mai, rất thanh cao hợp để ngắm chơi.

Tần Tang vì thấy hoa mai nở rất đẹp, liền nói: "Mấy ngày nay không có đi qua thăm đại soái được còn chưa thỉnh an được cả đại ca với đại tẩu nữa, hoa này không tệ, chi bằng chiết lấy hai cành phái người đưa qua, đưa cho Đại thiếu phu nhân cắm vào bình cũng được."

Má Chu nói: "Đại thiếu phu nhân nghe nói tiểu thư trong người khó chịu, cho nên ngày hôm trước đã phái người đến, nhưng lại bị cô gia ngăn lại đành phải quay trở về. Cô gia gần đây đúng là thật lòng yêu thương tiểu thư mà, quyết không chịu để cho tiểu thư phải bận tâm bất cứ việc gì."

Tần Tang nghe má Chu nói cũng không nói gì thêm, sau đó liền "A" một tiếng, lại hỏi: "Đại tẩu phái người đến, có nói đến sức khỏe của đại soái thế nào rồi hay không?"

Má Chu nói: "Vẫn như cũ thôi, cũng có vài vị đại phu luân phiên nhau trông coi, nhưng cũng không có gì khởi sắc cả, vẫn như trước ngay cả nói chuyện cũng không thể nói được."

Bà nói rằng: "Trời bây giờ cũng quang rồi, hay là mời Đại thiếu phu nhân tới chơi một chút, cũng tránh cho tiểu thư một mình ở trong nhà cảm thấy khó chịu."Tần Tang vẻ mặt buồn ngủ, nói: "Không cần đâu." Lại hỏi: "Cô gia hôm nay đi ra ngoài, có dẫn theo vài người đúng không?"

Má Chu nói: "Cô gia sợ đánh thức tiểu thư dậy, nên từ sáng sớm đã lén lút đi ra ngoài rồi. Cũng không cho gọi người nào đi vào hầu hạ cả, lúc tôi thức dậy, đúng lúc gặp ngài ấy đi xuống lầu. Ngài ấy bảo có công sự quan trọng, nhất định phải ra ngoài một chuyến. Nói chờ đến khi tiểu thư rời giường rồi, mới được nói cho người biết."

"Phan phó quan cũng đi cùng anh ấy sao?"

"Đúng ạ." Má Chu nói: "Tôi thấy Phan phó quan lái xe ra cửa cho cô gia, sau đó cô gia lên xe , Phan phó quan cũng cùng ngài ấy ngồi lên chung một chiếc xe."

"Bọn họ đi hướng nào, cũng không có nói hay sao?"

"Cô gia không có nói, nhưng tôi chỉ loáng thoáng nghe thấy tiểu Lưu lái xe nói, hình như là định đi ra ngoài thành. Bởi vì tôi thấy còn kêu người cột xích sắt lên trên bánh xe ô tô mà, nếu như muốn đi ở trong thành một chút, thì xe ô tô đâu cần dùng dây xích buộc vào làm gì, nhất định là muốn ra ngoài thành rồi, bên ngoài vừa có trận tuyết lớn xong, cho nên mới cần cột xích sắt vào bánh xe."

(Cột xích sắt vào bánh xe là để tránh trơn trượt, thích hợp đi trên địa hình tuyết.)

Tần Tang trong lồng ngực có một chút lo lắng ngầm, thế nhưng má Chu nào có biết chuyện gì, nên cũng không dám hỏi kỹ quá.

Một lát sau, Tần Tang lại giống như đang tự lẩm bẩm, nói: "Cho dù là có ra ngoài thành rồi, nhưng bây giờ cũng đã gần trưa rồi, chẳng lẽ lại không quay trở về ăn trưa hay sao?"

Má Chu khuyên nhủ: "Cô gia dù sao cũng ở nhà với tiểu thư được vài ngày rồi, nhất định là có rất nhiều công sự bị trì hoãn lại rồi. Tiều thư người đừng có lo lắng, ngài ấy xong xuôi hết mọi việc rồi, thể nào cũng sẽ quay trở về mà."

Đến tận buổi trưa, Dịch Liên Khải quả nhiên vẫn chưa có quay trở về ăn trưa, đến tận lúc ăn cơm vào buổi tối rồi, cũng vẫn không thấy trở về.

Tần Tang trong lòng thập phần lo lắng, nhưng lại không biết anh đang ở đâu, nên căn bản không có cách nào gọi điện đi tìm anh được.

Mãi cho đến lúc trời tối khuya, một chút tin tức cũng không có, Tần Tang một mình ở nhà cũng chỉ tùy tiện ăn chút cháo, và ngủ qua loa thôi. Thế nhưng tuy đầu nằm trên gối, nhưng trong lòng đều rất loạn, căn bản khống có lấy nửa phần buồn ngủ.

Đang trong lúc trằn trọc, thì lại có tiếng điện thoại vang lên.

Dây cắm điện thoại trong phòng cô vốn đã bị rút ra, cho nên cú điện thoại này truyền thẳng xuống dưới lầu.

Tiếng chuông điện thoại rất ngắn ngủi một hồi rồi một hồi vang lên, mặc dù tiếng đó ở một nơi rất xa dưới lầu truyền tới, thế nhưng trong lòng cô vốn rất yên tĩnh, nên lại nghe thấy âm thanh này rất rõ ràng.

Chuông điện thoại reo lên được bốn năm tiếng, thì liền có người nhận điện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!