Chương 21: (Vô Đề)

Chỗ ở của Mẫn Hồng Ngọc ở trong một căn tiểu lâu Tây Dương vô cùng tinh tế khéo léo, phía trước còn có một hoa viên, bởi vì được cây cối che lấp, nên trông có vẻ rất tĩnh mịch. Ô tô của Dịch Liên Khải bình thường khi tới đây, đều chỉ đến khi tới gần cửa mới bắt đầu bấm còi, người hầu trong nhà nghe thấy liền vội vã chạy ra cửa, mở đại môn, để ô tô lái vào trong.

Người hầu mà Mẫn Hồng Ngọc tin dùng cũng khá là thông minh lanh lợi, đã từ sớm lặng lẽ ở trong phòng khách đi ra đón ô tô đỗ lại ở dưới bậc thang, ngay lập tức tiến lên mở cửa xe. Dịch Liên Khải cũng không hỏi nhiều, sau khi xuống xe liền đi thẳng vào trong phòng. Vì ở đây có lắp đặt ống dẫn khí thủy (giống bình nóng lạnh chăng?), nên rất là ấm áp, vì vậy khi anh vừa mới tiến vào đã đem áo bành tô cởi ra, mũ cũng đem bỏ ra, đưa cho người hầu tùy ý treo lên.

Lại nghe thấy có người đang ở trên cầu thang cười một tiếng nói: "Ai da, anh đừng cởi áo ngoài ra vội, chốc nữa chúng ta còn phải đi ra ngoài đấy."

Dịch Liên Khải không quay đầu lại nhưng cũng biết được tiếng cười yêu kiều kia là của ai, nên trực tiếp ngồi luôn lên trên ghế sa lon, người hầu đi pha nước trà, lại pha đúng loại trà Long Tỉnh mà anh thích. Anh bưng chén lên chậm rãi thổi thổi hơi nóng, trà mới ngâm vào nước nên rất nóng, hơi nóng lượn lờ bay lên phảng phất giống làn khói nhẹ, khiến cho khuôn mặt của anh bị hấp hơi lại càng mập mờ không rõ ràng hơn.

Mẫn Hồng Ngọc ngồi xuống đối diện cái ghế sa lon anh đang ngồi, cười nói: "Tôi còn tưởng rằng hôm nay anh sẽ không chịu đi ra ngoài chứ."

"Nếu ta không đi ra ngoài, thì cái tên họ Phan kia làm sao chịu yên tâm được đây."

Mẫn Hồng Ngọc "phù" cười một tiếng, nói: "Thật chưa từng thấy qua người nào như anh vậy, cố ý để cho phu nhân của mình cùng phó quan ở cùng một chỗ với nhau."

Dịch Liên Khải sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, Mẫn Hồng Ngọc biết anh đang chuẩn bị cáu loạn lên, nên liền vươn bàn tay như ngọc vừa nhỏ vừa thon ra, đặt trên vai của anh, sẵng giọng: "Trông anh lòng dạ hẹp hòi chưa kìa, tôi biết người đó là tâm can bảo bối trong lòng anh, tôi cũng biết tôi thấp kém hơn người đó nhiều, nên không xứng đem cô ấy ra đùa giỡn như vậy, bất quá tôi cũng chỉ đang nghĩ đến mệnh khổ của mình mà thôi..."

Cô đang nói đến hai chữ "Mệnh khổ", vành mắt không khỏi đỏ lên, hàm răng trắng như nếp toan cắn đôi môi đỏ thắm, tựa như đang muốn khóc vậy.

Dịch Liên Khải lại cười cười, nói: "Cô ấy làm sao có thể là tâm can bảo bối của ta được, bảo bối tâm can của ta ở chỗ này cơ!" Nói xong anh lấy tay kéo, Mẫn Hồng Ngọc vốn vòng eo mềm mại, người lại nhẹ như chim yến, bị anh dùng lực nhẹ kéo lại như vậy, liền ngồi luôn lên trên đùi của anh.

Cô lại giống như đang muốn trách mắng cáu giận, lấy tay khẽ đẩy vai anh ra, nói: "Anh cũng chỉ lấy mấy lời này để dỗ dành tôi mà thôi, lần sau gặp phu nhân của anh thì hẵng dùng, không cần thiết phải lãng phí dùng lời như vậy với tôi làm gì?"Dịch Liên Khải lại coi như trong lòng không biết, ôm hông của cô, nói: "Không biết em đã từng nghe qua chưa, thê không bằng được thiếp..."

Mẫn Hồng Ngọc lại xì một cái, nói: "Ai là thiếp của anh chứ? Đường đường là một tổng tư lệnh của liên quân, muốn cưới thêm vợ bé thì cũng phải có trà lễ chứ? Anh phái bà mối đưa trà lễ đến đã (muốn kết hôn thì nhà trai không thể thiếu trà làm lễ vật được, tìm hiểu thêm ở cuối bài *), để xem tôi có nguyện ý làm thiếp của anh hay không đã."

Dịch Liên Khải cười ha ha một tiếng, nói: "Ta vẫn còn chưa nói hết mà, tục ngữ nói thê không bằng được thiếp, nhưng thiếp lại không bằng vụng trộm. Hai chúng ta như bây giờ không phải thật tốt hay sao, cần gì tục lệ lễ tiết làm gì?"

Mẫn Hồng Ngọc lại giãy tay anh ra đứng lên, cười lạnh nói: "Càng nói càng không thể tưởng tượng nổi, đừng cho rằng tôi không biết anh về điểm này tâm địa gian xảo như thế nào đâu. Anh đừng chỉ giỏi nói ngon ngọt như vậy, anh trước đây đã từng đồng ý với tôi cái gì nào? Kết quả thì sao vừa về tới Phù Viễn, động một cái liền muốn giết người diệt khẩu. Tôi bây giờ đối với anh còn chút tác dụng, nếu như một khi tôi thật sự đã vô dụng rồi, chỉ sợ công tử gia anh ngay cả đạn cũng tiếc nửa viên không dám bắn tôi, liền lập tức sai người trói tôi lại, buộc vào một phiến đá rồi cho chìm xuống Phù hồ luôn cũng nên."

Dịch Liên Khải lại chầm chậm lấy một điếu thuốc từ hộp ra, tự mình quẹt bật lửa, đốt thuốc hút một hơi, lại rất hời hợt nói: "Em nếu như đã biết rồi, thì cũng nên biết điều đừng làm cản trở ta."

Mẫn Hồng Ngọc cắn răng, chỉ cảm thấy từng đợt căm hận trào lên, người này có một dung mạo tương đối đẹp đẽ, nếu nói đúng thì phải là diện như quan ngọc (mặt trắng như ngọc hoặc miêu tả là rất đẹp), phong thái bất phàm, đặc biệt là lại có một đôi mắt sắc bén, có những lúc lại trông giống như một người rất nghiêm chỉnh đường hoàng, thật không biết là có bao nhiêu là ngang ngược.

Cô chỉ mới nghe nói đến thiết diện mày kiếm, bình quyền vạn lý*, thì ra lại là có thật.

*Thiết diện kiếm mi, binh quyền vạn lý : Kiếm mi ở đây là chỉ người có đôi lông mày thẳng tắp lên, lông mi cũng thuận theo đó mà thẳng lên, những người như vậy thường được tiên đoán là có phong thái hiên ngang, có uy tín có thể làm chủ vạn quân.

Nhưng lúc này khí khái của anh lại bị che giấu hết đi, anh đang tựa trên ghế salon, rất bình thản để chân đặt trên một góc đôn thượng thêu hoa*, nhìn thế nào cũng chỉ giống một vị công tử trần tục nhanh nhẹn khỏe mạnh mà thôi, thế nhưng lòng dạ bên trong, chỉ sợ rằng đều toàn là sắt đá mà thôi.

*Đôn thượng thêu hoa là ghế để chân

Cô một bên nghĩ như vậy, một bên tiếng nói có hơi khàn chút, nói: "Tôi cũng biết anh sớm muộn gì cũng sẽ không chịu dung nạp tôi, bất quá những chuyện kia của anh, tôi đều đã ghi hết vào trong một quyển sổ, nếu như một ngày nào đó anh thấy tôi thừa thãi, đừng trách tôi đem tất cả chuyện của anh công bố ra ngoài, các thế gia vọng tộc mà hợp lại với nhau thì anh chỉ có lưới rách cá chết mà thôi."

Dịch Liên Khải hút một hơi "phù" rồi cười, lại đem điếu thuốc trong miệng lấy xuống, ném một cái vào trong chiếc gạt tàn bằng thủy tinh, nói: "Ban đầu là tự em nói muốn thay ta làm việc, ta cũng không có ép buộc em. Em lại đi trách ta ngoan độc xuống tay bức chết vợ của Dịch Liên Thận, đây là đang tự xướng ra hay sao? Em cùng Dịch Liên Thận ngày trước làm những chuyện kia, tuy em nói nửa giấu nửa diếm, nhưng ta cũng đã giả bộ hồ đồ rồi. Lẽ nào em lại vì vợ của hắn, mà lại định hưng sư vấn tội (khởi binh hỏi tội) ta hay sao?"

Mẫn Hồng Ngọc ngược lại hít một hơi thật sâu, thanh âm lại mềm mỏng đi vài phần: "Tôi vốn cho rằng hắn ta đã là một kẻ không có lương tâm rồi, không ngờ anh so với hắn còn ác hơn nhiều. Đứa trẻ trong bụng nhị tẩu kia, dù sao cũng là thân sinh cốt nhục của anh, anh đã mất đi nhân luân đi quyến rũ cả nhị tẩu của mình thì cũng thôi đi, đằng này ngay cả hổ dữ còn không ăn thịt con..."

Cô còn chưa nói dứt lời, lại nghe thấy "Bốp" một tiếng, Dịch Liên Khải cho cô một cái tát.

Một tát này đánh xuống vô cùng ác độc, Mẫn Hồng Ngọc trên gò má trắng như tuyết bỗng cứng lại, đồng thời lại hiện ra một dấu tay màu hồng hồng, vài đường dấu tay còn bị sưng lên.

Cô cắn môi, nhưng không hề khóc, chỉ hung hăng nhìn chằm chằm Dịch Liên Khải

Dịch Liên Khải đánh người xong, lại chậm rãi lôi khăn tay trong trong túi áo âu phục rút ra, lau lau vết son phấn bị dính trên ngón tay, nói: "Nếu đã đi theo ta, cô nên biết rằng có những chuyện nên nói hay không, có một số chuyện khác lại không nên nói ra. Ta biết cô là đang chán sống rồi, thế nhưng trước khi mọi chuyện còn chưa giải quyết xong, cô không được phép chết."

Mẫn Hồng Ngọc ngẩng mặt lên, từng chữ từng câu đều nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi không muốn chết đâu, tôi nhất định sẽ sống thật tốt sống để thấy kết cục của anh như thế nào. Vị phu nhân yêu kia giống như nhãn tử châu (từ này được ví như người yêu thích) của anh vậy, nếu như biết những chuyện tán tận lương tâm mà anh đã làm, để xem lúc đó cô ta sẽ đối đãi với anh như thế nào."

Dịch Liên Khải liếc mắt nhìn cô: "Cô sẽ đi nói với cô ấy sao."

Mẫn Hồng Ngọc cười rộ lên: "Tôi sẽ không đi nói cho cô ta biết đâu." Cô chậm rãi nói: "Ác giả ác báo, vị phu nhân kia của anh không phải là đồ ngu, cô ấy sớm muộn cũng sẽ biết thôi, so với việc tôi cho cô ấy biết, còn ác hơn rất nhiều. Anh cứ chờ xem, một ngày nào đó anh thể nào cũng sẽ bị báo ứng thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!