Tần Tang trước kia mặc dù chưa từng đặc biệt để ý tới chuyện này nhưng bí mật trong phủ nếu nhiều người nói qua nói lại sẽ chẳng thể giữ được mãi, cô tuy không ở Phù Viễn này nhiều lắm nhưng cứ một câu rồi lại nửa câu tán phét cuối cùng chuyện này vẫn truyền đến tai cô. Cô biết rất rõ Dịch Kế Bối đối với đứa nhỏ mất mẹ từ sớm như anh tương đối là cưng chiều, phân nửa là do Dịch Liên Khải tính tình khôn khéo, giỏi nhất là lấy lòng của Dịch Kế Bối, cũng có một phần là do mẹ anh mất sớm cho nên đối với đứa con trai này ông cũng có chút thiên vị thương xót.
Dịch Liên Khải kinh ngạc thấy cô nhìn mình đến ngớ cả người, vì vậy cười hỏi: "Làm sao lại nhìn tôi như vậy? Nhìn giống như chưa bao giờ được thấy tôi vậy.
Tần Tang cũng thấy mình có chút thất thố, vì vậy cười cười, nâng chén trà lên uống một ngụm.
Dịch Liên Khải truy hỏi đến cùng: "Em rốt cuộc đang nhìn trộm cái gì? Lẽ nào trên mặt tôi có hoa hay sao?"
Tần Tang lúc đầu cùng anh đi ra ngoài, tuy chẳng biết anh định làm chuyện gì, nhưng thấy anh cố ý trêu đùa hoài, cũng đoán chuyện này cũng chẳng phải đại sự lớn gì, nên cũng thuận miệng nói: "Tôi nhìn trộm anh, thấy anh quả thực lớn lên rất giống với di nương."
Tần Tang biết chuyện này nói ra lúc này quả không thích hợp, khó trách Dịch Liên Khải lại hơi ngẩn người ra, có vẻ đã hiểu người cô đang nói tới là ai, trên mặt anh thần sắc vẫn rất bình thường, nói: "À, má Trương trước kia cũng từng nói như vậy."
Má Trương này là người làm lâu năm tại Dịch gia, thậm chí bà còn là người mà mẹ đẻ của Dịch Liên Khải mang từ Vân phủ đem đi theo cùng, sau cùng bà cũng vừa là nhũ mẫu của Dịch Liên Khải luôn.
Dịch Liên Khải từ nhỏ đã mất đi chỗ dựa, nên đều là má Trương chăm sóc anh từ khi còn nhỏ, Dịch Liên Khải tính tính đặc biệt là hư hỏng, nhưng vị má Trương này ở trước mặt anh cũng có khả năng nói vài câu khuyên nhủ với anh.
Tần Tang từ lúc mới xuất giá có gặp qua vị má Trương này, nhưng tuổi của bà cũng khá lớn rồi, đã sớm không còn làm công cho gia đình nữa, lần đó cũng vì chuyện đám cưới mới quay lại Dịch gia mà thôi.
Tần Tang vẫn còn nhớ rõ người đàn bà nhỏ gầy kia, trên đầu có đeo một đóa hồng có vẻ rất vui mừng nhìn chăm chú xung quanh.
Dịch Liên Khải đã nhắc đến má Trương, nên cô cũng cố hỏi tiếp: "Má Trương bây giờ đang ở đâu rồi?"
Ai ngờ Dịch Liên Khải không kiên nhẫn được, nói: "Bà ý hồi hương dưỡng lão rồi, tôi làm sao biết được bà ý đang ở nơi nào chứ?"
Tần Tang biết mình đã đụng vào cái đinh không mềm cũng không cứng của anh, nên không lên tiếng thêm nữa. Một lúc lâu sau, bỗng nghe trên hành lang có tiếng bước chân, Tần Tang còn tưởng là mỳ vằn thắn đã xong rồi, lại thấy có người nhẹ nhàng gõ cửa một tiếng, Dịch Liên Khải nói: "Vào đi!", có người đáp lại thì ra lại Phan Kiện Trì.
Tần Tang nghe người ta nói anh ta bị trọng thương, bản thân cũng lo lắng mất một thời gian, lúc này thấy anh, càng sửng sốt hơn.
Tuy trên cánh tay Phan Kiện Trì quấn đầy băng gạc, quả thật đúng là bị thương, thế nhưng đi lại rất bình thường , nhìn không giống bị "trọng thương" một chút nào.
Phan Kiện Trì hơi khom người đi đến hành lễ, thấp giọng nói:"Công tử gia, đã cử người mang ít tráng miệng lên rồi." Nói xong anh liền tránh sang một bên, ở phía sau anh có một người im lặng không phát ra một tiếng động nào đi tới.
Chỉ thấy người nọ mặc một bộ đồ của vệ binh, đầu đội nón lính, đem mũ kéo xuống rất thấp, ngay cả mặt cũng che đi phân nửa.
Phan Kiện Trì đóng cửa phòng lại, người nọ lấy mũ xuống, tuy vóc người vừa phải nhưng khí thế hiên ngang, anh hào đến bức người.
Tần Tang tuy có hơi mờ mịt vài phần, nhưng nhìn thấy đây chính là Mộ Dung Phong cũng không khỏi kinh ngạc.
Mộ Dung Phong mỉm cười, kêu một tiếng: "Tam ca!"
Dịch Liên Khải vẻ mặt tươi cười, tiến lên phía trước kéo tay anh ta, nói: "Lục đệ đã đi xuống tận phía Nam này, nhưng mấy ngày gần đây ta đều không thể đến gặp được, cũng là do bất đắc dĩ, đã khiến cho Lục đệ chịu ủy khuất phải đi cải trang bí mật gặp gỡ như thế này, mong Lục đệ tha thứ cho ta."
Mộ Dung Phong nói: "Tam ca, tình cảnh của tam ca bây giờ khó khăn trùng trùng, Bái Lâm đều biết hết. Hôm nay tam ca mạo hiểm đến gặp ta, Bái Lâm cảm kích khôn cùng." Quay qua Tần Tang khom người chào nói:"Mấy ngày qua luôn được tẩu phu nhân tiếp đón, còn chưa có ở trước mặt cảm tạ được."
Tần Tang vội vàng đứng lên hoàn lễ, Dịch Liên Khải nói:"Đều là người một nhà, hà tất phải khách sáo như vậy chứ. Không dám nói dối Lục đệ, ngu huynh chuyến này đi cũng không phải dễ dàng gì, kéo dài thời gian chút nữa, ta sợ sẽ có tin đồn truyền ra ngoài, chính sự vẫn quan trọng hơn."
Hai người đều xưng nhau là huynh đệ, rồi ngồi xuống nói chuyện.
Tần Tang đối với việc chính sự không biết gì hết, chỉ thấy hai người họ nói thầm rất nhỏ với nhau, tuy chỉ có Mộ Dung Phong nói rất nhiều câu, mà Dịch Liên Khải lại chỉ nhíu mày lắng nghe, ngón tay không ngừng vuốt vé chén trà.
Cô biết lần này đi ra ngoài cũng là để cho Dịch Liên khải bí mật gặp mặt Mộ Dung Phong, chuyện này tốn rất nhiều công sức lại còn rất trắc trở nữa, đương nhiên là để tính toán việc trọng đại rồi.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Phan Kiện Trì, thấy sắc mặt anh tương đối bình tĩnh, như không có bất cứ việc gì xảy ra vậy, thế nhưng dưới ánh mắt đó lại tựa hồ như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Cô lúc này mới kịp nhìn kĩ, thấy vải trắng băng trên cánh tay anh có một chút vệt máu lờ mờ, không biết thương thế kia của anh trầm trọng đến mức nào nữa.
Đang lúc tâm tư lộn xộn, bỗng bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó có tiếng vệ binh quát: "Người nào?"
Trong phòng đều đồng loạt yên tĩnh, Mộ Dung Phong cùng Dịch Liên Khải đều im lặng không lên tiếng, bốn mắt giao nhau.
Bên ngoài có một thanh âm nói:"Trưởng quan, mỳ vằn thắn được rồi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!